Tình Dục, Sự Độc Thân và Đời Sống Tâm Linh (Phần 1)

Thứ bảy - 10/11/2012 09:50
Tình Dục, Sự Độc Thân và Đời Sống Tâm Linh (Phần 1)

Tình Dục, Sự Độc Thân và Đời Sống Tâm Linh (Phần 1)

Tình Dục, Sự Độc Thân và Đời Sống Tâm Linh (Phần 1)

 

Một cuộc  phỏng vấn của Simeon Alev với Bhante Henepola Gunaratara

Giới thiệu

Trong một thế giới hoàn hảo, dòng mở đầu của phần giới thiệu này sẽ là : "Vấn đề Giác Ngộ Là Gì này sẽ không thể giải quyết được một cách trọn vẹn nếu không có cuộc phỏng vấn sau đây với Đức Phật."

Tất nhiên đây không phải là một thế giới hoàn hảo, nhưng vấn đề Giác Ngộ Là Gì? luôn luôn đòi hỏi chúng ta phấn đấu để đạt đến một sự hoàn hảo, và chúng tôi cảm thấy một cách chắc chắn rằng, Đức Phật - là một trong những người sống độc thân lừng lẫy nhất trong lịch sử-   lẽ ra đã phải nói một số điều nhằm khai sáng cho chúng ta về mối quan hệ giữa tình dục và tâm linh, và như vậy chúng ta lẽ ra sẽ có đủ những lời giải thích  cho sự suy giảm về tình trạng độc thân trong khi tantra[1] ngày càng phổ biến trong đời sống tâm linh hiện đại. Làm thế nào, chúng ta tự hỏi, vấn đề của chúng ta có thể được giải quyết trọn vẹn mà không có Ngài?

Nhưng khi chúng tôi nói chuyện với Bhante Henepola Gunaratana hoặc "Bhante G," như các thiền sinh vẫn thường  gọi ngài một cách trìu mến - ngài tháo gỡ vấn đề và làm cho tâm của chúng tôi được nhẹ nhàng. Thọ giới  Sa di vào năm mười hai tuổi tại  Sri Lanka, đất nước nơi ngài sinh ra, để trở thành một nhà sư Phật giáo sống cuộc đời độc thân, Bhante Gunaratana hôm nay, đã 70 tuổi[2], là một  học giả nổi tiếng về Phật giáo,  tác giả của nhiều đầu sách  và là nhà lãnh đạo  tinh thần của  Hội Bhavana, một trung tâm thiền tại  Shenandoah Valley phía Tây Virginia . Theo Bhante, cuộc phỏng vấn của chúng tôi với Đức Phật  (nếu có) sẽ không mang lại một sự bất ngờ thực sự  nào  cả bởi vì ở đâu mà tâm linh và tình dục được quan tâm, ở đó, mọi thứ, kể từ thời Đức Phật cho đến nay, thực sự chẳng có thay đổi  nhiều nhặn gì. Trong thời đại của chúng ta,  nói một cách tương đối, vẫn có một số nhà sư, nhiều cư sĩ , và - theo như Bhante cảm thấy- vẫn có không hiếm những tâm hồn ưa  thích mạo hiểm tin rằng tình dục, không phải là sự từ bỏ, sẽ đưa họ lên tận những đỉnh cao nhất của ý thức con người. Trong khi Đức Phật, trong phần đời xiển dương Chánh Pháp của mình, đã giảng dạy Giáo Pháp, ban bố Giới luật và những lời nhắc nhở, mục đích là để chỉ rõ cho chúng ta thấy nhu cầu tâm linh của cá nhân trong cả ba phạm trù này.

Vậy thì quan điểm của Đức Phật về  mặt tâm linh và tình dục là gì? Thấm nhuần Giáo Pháp ngay khi còn nhỏ, Bhante Gunaratana đã trả lời tất cả các câu hỏi của chúng tôi và chúng tôi đã bị thuyết phục tuyệt đối. Sự hài hước nhẹ nhàng của các câu trả lời đã   khiến cho cuộc nói chuyện giữa chúng tôi với ngài hết sức vui vẻ và đầy hứng khởi .  Và khi thời gian ngài dành cho chúng tôi sắp kết thúc, ngài đã nói về kinh nghiệm về cuộc  sống độc thân lâu dài  của chính mình - những thách thức cũng như những sự  bù đắp-  bằng cả sự nhiệt tình của mình để khẳng định một cách chắc chắn rằng trong đời sống của một sự từ bỏ tuyệt đối,  hoàn toàn chẳng có cái gì gọi là mất mát cả.

PHỎNG VẤN

Trong quá trình lên kế hoạch cho cuộc phỏng vấn này, chúng con ađã nói đùa rằng với nhau rằng nếu chúng con có thể thực sự phỏng vấn chính Đức Phật  thì sẽ  lý tưởng biết bao, tuy nhiên được nói chuyện với Bhante về những gì Đức Phật dạy sẽ là sự lý tưởng kế tiếp.

Bhante Gunaratana (BG): Ước gì  chúng ta có thể cùng gặp Đức Phật và hỏi Ngài những câu hỏi này!

Một điều thực tế là ngày nay hầu hết mọi người, những ai quan tâm đến Phật giáo, đều biết rằng Đức Phật là một nhà Sư đã  sáng lập ra truyền thống tu viện, và dĩ nhiên cũng  chính vì  truyền thống này mà chính bản thân Bhante đã cống hiến rất nhiều thời gian và công sức  để mang nó đến với phương Tây. Tại sao Đức Phật quá chú trọng đến đời sống độc thân? Tại sao Ngài  thấy nó quá quan trọng?

BG: Bởi vì những ai muốn  được sự giải thoát khỏi dukkha, khỏi khổ, phải tuân thủ một số nguyên tắc. Trong thực tế,  với những người muốn sống một cuộc sống xuất ly thì sống độc thân là một sự bắt buộc. Bởi lẽ nếu họ tham dự vào các sinh hoạt tình dục,  họ chẳng khác gì các cư sĩ, những người đang bị cuốn  vào các  vấn đề khác nhau liên quan đến tình dục. Ngoài ra, những người quan tâm đến đời sống xuất ly  là những người muốn sống một cuộc sống hết sức đơn giản - tất cả những gì truyền thống tu viện  thiết lập là để giúp sống một cuộc sống đơn giản -   bởi   phân tích cho tận cùng thì chỉ khi chúng ta giũ sạch được tham ái chúng ta mới có thể tự giải phóng chính mình thoát khỏi khổ. Bạn thấy đấy, nếu ý định của chúng ta  là muốn thoát khỏi khổ, thì chúng ta phải loại bỏ cho  được nguyên nhân của khổ, và tham ái chính là nguyên nhân của khổ. Vì vậy, những người muốn sống đời sống xuất ly, họ phải loại bỏ tham ái để từ đó có thể sống một cuộc sống không còn nuôi dưỡng gốc rễ của tham ái.

Liệu có công bằng khi nói rằng thật rất khó hoặc có lẽ thậm chí không thể đạt được sự giải thoát nếu ai đó không sống một cuộc sống xuất ly, nếu họ là một cư sĩ chẳng hạn?

BG: Ngay cả cư sĩ khi tu tập, họ phải tự chế ngự bản thân trong một số phương diện. Và đó là lý do tại sao cư sĩ cũng phải gữ  một số Giới dành cho họ, nhưng họ  không cần phải sống đời sống độc thân. Cư sĩ có thể đạt được các giai đoạn giác ngộ nào đó - chúng ta gọi  họ là các vị “ thánh Nhập lưu (Tu-đà hườn)" và "thánh Nhất lai (Tu-đà-hàm)" – và rồi  tự thân họ nhận ra rằng có những khó khăn và những vấn đề cố hữu do vướng vào sinh hoạt tình dục  mà ra. Cư sĩ  có thể đạt được ngay cả tầng Thánh thứ ba, được gọi là "bậc Bất lai (A-na-hàm)" . Nhưng ngay sau khi  đạt được tầng Thánh này, xuất phát từ những kinh nghiệm và  hiểu biết của tự thân, họ sẽ tự quyết định rằng hễ còn bị ràng buộc vào tình dục thì sẽ ngăn chặn sự tiến bộ của việc tu tập của họ, và khi họ nhận ra điều này, họ tự nguyện ngưng các sinh hoạt tình dục. Vì vậy, bạn thấy đó, sống độc thân không phải là một thứ mà có thể áp đặt lên chúng ta bằng vũ lực hoặc  mệnh lệnh.

Ngài có thể nói chi tiết hơn một chút về lý do tại sao con người phải vượt qua chướng ngại tình dục để có thể tiến bộ trên con đường tâm linh?

BG: Bởi vì hễ khi nào bạn còn vướng vào tình dục, tâm của bạn sẽ còn lộn xộn, vẫn đục và mê mờ  và bạn sẽ cuốn vào những vấn đề như ghen tuông, sợ hãi, căng thẳng, thù hận v.v…và v.v … tất cả những mối lo âu này đều phát sinh từ sự ham muốn. Vì vậy, nếu bạn muốn được giải thoát khỏi tất cả những thứ đó, trước tiên bạn phải từ bỏ tham ái. Trên thực tế, một số người không thích cụm từ "từ bỏ", một số người thích những từ như "vượt lên " hoặc "chuyển hóa". Họ nói, "Chắc chắn chúng ta có thể chuyển hóa tham ái thành không tham ái"

Sự khác biệt giữa “vượt lên ” và “từ bỏ” là gì?

BG: Một số từ gần với nghĩa thực hơn một chút, và những từ khác là những từ mà chúng ta gọi là uyển ngữ,   những từ này được ưa hơn hích hnhững từ mang nghĩa tiêu cực quá  mạnh . Một số  người thích nói "vượt lên" hoặc "chuyển hóa" hơn là "từ bỏ" bởi vì họ cần những từ “bọc đường” khiến cho họ cảm thấy dễ chịu  hơn.

Nhưng những gì chúng ta đang nói thực sự chẳng phải là từ bỏ tham ái sao?

BG: Đúng. Nhưng khi bạn nói, "Hãy từ bỏ"  nó, mạnh quá, tiêu cực quá, và mọi người tự hỏi," Làm thế nào tôi có thể từ bỏ được điều gì? " Vì vậy, nếu bạn nói, "Hãy để chúng tôi chuyển hóa nó thành cái gì khác", họ sẽ chấp nhận điều đó.

Trong giáo huấn của Đức Phật về tình dục, quan hệ tình dục có được coi là một sự tiêu cực cố hữu hay không?

BG: Đức Phật dạy rằng một khi con người còn vướng vào các sinh hoạt  tình dục, họ sẽ không quan tâm đến việc thực hành đời sống tâm linh, hai thứ này không đi cùng nhau. Nhưng khi Ngài hướng dẫn thuận thứ (từng bước một, từ thấp đến cao) về sự giác ngộ cho chúng sanh , Ngài nói rằng tham ái, dục lạc cũng có niềm vui. Ngài không phủ nhận niềm vui đó. Nó có niềm vui. Nhưng sau đó, bạn sẽ thấy rằng niềm  vui đó sẽ biến thành sự không hài lòng, và dần dần, từ từ, khi cơn sốt ban đầu của sự ham muốn hạ nhiệt, người ta bắt đầu cãi nhau. Bởi từ  ham muốn mà sinh ra lo sợ, từ ham muốn mà  sinh ra tham lam, từ ham muốn mà sinh ra  ghen tuông, giận dữ, thù hận, mê muội và  đấu tranh, tất cả những điều tiêu cực  này phát sinh từ ham muốn. Và do đó có thể nói mọi thứ tiêu cực cố hữu có mặt trong tham ái.

Và nếu chúng ta muốn nhìn thấy điều này,  chúng ta cứ nhìn vào xã  hội của chúng ta. Chỉ cần mở mắt ra và nhìn xung quanh. Bao nhiêu triêu người đang đấu tranh?  Và sự đấu tranh đó chỉ dựa trên sự ham muốn và tham lam của chồng, vợ, bạn trai- bạn gái, bạn trai- bạn trai, bạn gái- bạn gái v.v.. và v.v.., bạn thấy không? Cho dù bạn là dị tính, đồng tính, lưỡng tính, nó không quan trọng. Miễn là bạn còn đang lẩn quẩn trong vòng tham ái, thì một điều không thể tránh khỏi là bạn sẽ phải đấu tranh  với những vấn đề này:  thất vọng, giận dữ, hận thù, sát hại - tất cả đều do tham ái mà ra. Vì vậy, do Đức Phật đã nhìn thấy vấn đề cố hữu của tình dục, Ngài dạy rằng tốt hơn là nên kiểm soát và tu tập trên các giác quan của chúng ta để có một cuộc sống thanh bình và an vui. Nhưng chúng ta phải làm  điều này dần dần, từ từ từng bước một, chỉ có thông qua sự hiểu biết và với sự không thay đổi đột ngột, không có sự ép buộc. Nó phải làm từ từ với một sự hiểu biết sâu sắc. Nếu chúng ta không hiểu được điều này và cố gắng để ngưng mọi thứ một cách đột ngột, chúng ta chỉ sẽ nhận được  thất vọng, sợ hãi v.v..  nhiều hơn. Và do đó trong sự giảng dạy thuận thứ của mình, Đức Phật  dạy rằng trước tiên có  niềm vui trong sinh hoạt tình dục, và rồi có những bất lợi, và tiếp đến có các vấn đề. Và chỉ khi bạn nhìn thấy những vấn đề, chỉ khi bạn bắt đầu nhận ra rằng những bất lợi, tiêu cực này, chúng vốn đã có mặt sẵn tự bao đời (cố hữu) trong tình dục, chúng là những vấn đề nội tại. Những rối rắm, những vấn đề này vốn là do từ tham ái mà ra.

Quan niệm như vậy, đặc biệt là ngày nay, có thể được cho là một cái nhìn quá cực đoan .

BG: Ồ, chắc chắn là vậy rồi. Nhưng bạn biết không, chỉ khi người ta quay lưng với những điều này, chỉ khi nào họ tránh xa  hình thức giáo huấn này và đi vào thời gian và không gian một triệu dặm,  rồi họ  quay lại  và nhìn vào cội rẽ của các vấn đề của họ, họ sẽ thấy hình thức giáo huấn này dường như có vẻ cực đoan. Họ đã quay lưng một thời gian dài, đi quá xa vào thời gian và không gian, đến nỗi khi họ nhìn lại họ nghĩ rằng, "Ôi trời, làm thế nào tôi có thể từ bỏ tham ái bây giờ chứ?  Tôi đã đi quá xa và tôi đã dính mắc vào nó quá sâu " Vì vậy, việc từ bỏ dường như có vẻ cực đoan. Chắc chắn  là nó cực đoan!

Bản thân con nghĩ  -  Sư nói như vậy - bởi vì Sư  dành rất ít thời gian cho  những thú vui dục lạc  trong khi lại dành quá nhiều thời gian để suy niệm về  mọi thứ bất lợi.

BG: Vâng! Rằng niềm thì vui nhỏ, đau khổ lại nhiều, đúng không?

Đúng vậy.

BG: Nhưng bạn nói đúng. Mọi người không muốn nghĩ về điều đó. Mọi người luôn muốn nghe những gì họ muốn nghe. Nhưng chúng tôi không muốn nói như vậy! Cho dù người ta có thích hay không, chúng tôi muốn nói lên sự thật. Và chúng ta không nên sợ nói sự thật. Cho dù thế giới sẽ chấp nhận nó hay không. . . . đó lại là một vấn đề khác. Chúng ta có thể làm gì?

Khi chúng con tìm kiếm một lời trích dẫn từ những lời dạy của Đức Phật về cảm xúc của Ngài liên quan đến tình dục, chúng con tình cờ tìm được đoạn này, từ quyển sách Cuộc đời của Đức Phật: " Này con người lầm lạc, thà ông  bị cắn bởi một con rấn hổ mang với miệng đầy nọc độc ghê tởm vẫn còn tốt hơn là ông mê đắm một người phụ nữ. Nếu ông có phải nằm trên một hố than hồng, lửa cháy hừng hực vẫn còn tốt hơn mê đắm một người phụ nữ. Tại sao vậy? Với lý do đầu ông sẽ có nguy cơ tử vong hoặc đau đớn đến chết người, nhưng khi thân hoại mạng chung, ông sẽ không bị tái sanh vào cảnh thiếu thốn, đến một nơi bất hạnh, sa vào các đọa xứ thậm chí rơi xuống địa ngục.”  Từ lời dạy này,  con  nghĩ rằng bây giờ chúng ta đã có   một một ấn tượng khá rõ ràng về việc Đức Phật cảm thấy  như thế nào về tình dục. 

Tuy nhiên, như Sư biết đó, hiện nay tại phương Tây,  Phật giáo đã bị biến thể thành nhiều đường lối khác nhau và chúng đang được giảng dạy cũng như được thực hành, và nhiều người phương Tây  theo Phật giáo dường như không đồng tình với lời khẳng định của Đức Phật rằng ham muốn - như Sư đã  nói trước đó là  Đức Phật xem nó  là một biểu hiện của tham ái - phải được “vượt lên” để đạt được giác ngộ. Ngoài ra, trong một môi trường tự do, xã hội Mỹ đương đại về mặt tổng thể,  có xu hướng coi tình dục là rất tốt, rất lành mạnh, và là một biểu hiện rất tự nhiên của nhân loại chúng ta- và không chỉ riêng nhân loại của chúng ta, mà còn cho phương diện tâm linh của chúng ta. Sư nghĩ gì Đức Phật sẽ nói  gì về điều này?


BG: Trước khi Sư nói bất cứ điều gì, Sư muốn đưa vào một chú thích nhỏ  cho đoạn trích dẫn lời dạy của đó của Đức Phật. Bạn biết đó, khi Đức Phật nói về đời sống độc thân, Ngài không chỉ  nói  đời sống độc thân  là của riêng cánh đàn ông mà thôi, mà còn ám chỉ đến sống độc thân dành cả giới  phụ nữ. Vì vậy, khi Ngài nói rằng, lấy ví dụ,  tốt hơn là nuốt một hòn sắt nóng đỏ còn hơn là tham gia vào các hoạt động tình dục, điều này Ngài cũng dạy cho cả  phụ nữ. Chúng ta phải làm rõ điều này, nếu không phụ nữ họ sẽ buồn. Họ có thể nghĩ rằng Đức Phật ghét phụ nữ và đó là lý do tại sao Ngài muốn ngăn đàn ông gần gũi với phụ nữ và yêu cầu đàn ông sống đời  độc thân. Nhưng nếu một người phụ nữ muốn sống đời sống độc thân, cũng vậy,  người ấy cũng nên tránh xa đàn ông. Đó là điểm đầu tiên Sư muốn làm rõ. Điểm thứ hai là sống một cuộc sống gia đình, có một người phối ngẫu v.v… và  v.v…,  Đức Phật không lên án việc này, cư sĩ được phép có gia đình và sống một đời sống tình dục lành mạnh, mặc dù, như Sư đã nói, điều này không bao giờ có thể dẫn tới một sự giác ngộ hoàn toàn .

Nhưng để trả lời câu hỏi của bạn: Không chỉ trong xã hội đương đại, mà trong thời đại của Đức Phật, đã có những người tin rằng tình dục là một cái gì đó rất  trong sạch, một cái gì đó rất cao quý, một cái gì đó rất thiêng liêng, một cái gì đó rất kỳ diệu. Vì vậy, đây không phải chỉ là một hiện tượng xã hội của thế kỷ 20 hiện đại . Tâm lý của con người đã luôn luôn như vậy ngay từ thời xa xưa, cho đến nay, và ngay cả trong tương lai. Luôn luôn có một số người nghĩ rằng thông qua tình dục, họ có thể đạt được sự giải thoát, và đó là những gì chúng ta gọi là nhận thức bị bóp méo, suy nghĩ  bị bóp méo. 

Sự "bóp méo nhận thức" này, như Sư gọi nó, đặc biệt có vẻ thịnh hành hiện nay, dẫu chuyện không phải bây giờ mới có,  nhưng hiện  có lẽ nó đang thịnh hành. Con đang nói đến khái niệm “tình dục trong và chính tự thân nó” đang ngày càng phổ biến, tình dục nếu  theo đuổi nó đến cùng, sẽ là biểu hiện của sự giác ngộ - và rằng bởi vì tình dục là con đường đưa đến giải thoát, nếu chúng ta cứ tránh né nó, chúng ta  thực sự sẽ không có bất kỳ hy vọng nào để đạt được mục tiêu cuối cùng. Nếu được, con muốn có một bằng chứng rõ ràng cho thấy quan điểm của Đức Phật không phải là như vậy.

BG: Đức Phật dạy - và Sư dịch từ Pali: "Cho dẫu các ông có thể làm hoặc đạt được một điều gì đó- các ông có thể sống trong một hang động, ở một nơi vắng vẻ, và các ông có thể học  hết mọi Kinh điển, các ông có thể là những diễn giả hết sức uyên bác, các ông có thử thực hành Giới luật v.v… và v.v… cho dẫu ông có thể làm bất cứ điều gì khác đi nữa, các ông sẽ không bao giờ đạt được sự Giác ngộ  trừ phi các ông  loại bỏ hết mọi tham, sân và si. " Đây là lời dạy của Đức Phật. 
Vì vậy, bạn  càng tham gia sâu hơn vào các hoạt động tình dục, bạn càng dấn sâu vào hơn vào sự ham muốn của bạn, thì bạn càng chìm sâu hơn vào sự mê muội, và càng ngập sâu hơn vào trong sự ghen tuông, đố kỵ.  Khi một người,   dù nam hay nữ, cùng một lúc có quan hệ tình  dục với nhiều người khác nhau,  cũng vì đó, người ấy sẽ chịu đau khổ từ sự ghen tị, sợ hãi, căng thẳng, lo âu theo nhiều cách khác nhau. Đây là một cuộc sống rất không, rất không  lành mạnh. Nếu ai đó nghĩ rằng mình sẽ quan hệ tình dục với bất kỳ ai,  kiểu nào cũng xong, lúc nào cũng được, thì người đó sẽ chết rất sớm do  kết quả của cách sống không lành mạnh như vậy. Tất nhiên đồng thời bạn cũng phải hiểu rằng  một cuộc sống tình dục điều độ, khôn ngoan, lành mạnh thì được cho phép. Tuy nhiên, nếu cho rằng đạt được giác ngộ qua phương tiện tình dục có nghĩa là  bạn cứ tham gia vào các hoạt động tình dục cho đến khi bạn chết! Và bạn sẽ  chết trước khi bạn đạt được sự giác ngộ!

Lời dạy này làm sao để thực hiện được trong bối cảnh thực hành tâm linh thực sự, ví dụ như trong Phật giáo Mật tông?

BG: Sư là một Phật tử theo truyền thống Phật giáo Nguyên thủy, bạn biết điều đó, phải không?

Vâng, con biết.

BG: Đôi khi Sư cảm thấy rất tiếc khi  nói những điều này, nhưng Phật tử theo truyền thống Nguyên thủy không xem Mật tông là Phật giáo. trong Kinh điển Phật giáo uyên nguyên không có nơi nào  bạn có thể tìm thấy thứ gì gọi là "Phật giáo Mật tông." Mật tông là sự phát triển sau này. Không có cái gọi là Phật giáo Mật tông trong Phật Giáo uyên nguyên ban đầu. Không bao giờ có cái gọi là  Phật giáo  Mật tông. Mật tông  là Mật tông, Phật giáo  là Phật giáo, và hai cái này sẽ không bao giờ đi cùng nhau. Tuy nhiên, một số người quá đam mê tình dục và bị bóp méo trong nhận thức muốn tôn vinh tình dục bằng cách đã thêm Phật giáo vào  đó. Và đó là lý do tại sao họ kết hợp Mật tông với Phật giáo. Nhiều người có thể ghét Sư khi Sư  nói thế này, nhưng Sư vẫn phải nói.

Trong quá trình nghiên cứu của chúng con, chúng con nhận thấy không chỉ có quan niệm về tình dục thiêng liêng  ngày càng được phổ biến,  mà sự  độc thân thường bị nhiều người sợ hãi và hồ nghi văn hóa phương Tây. Sư nghĩ tại sao nó lại có thể như thế?

BG: Nếu việc sống độc thân được thực hành một cách nghiêm chỉnh, việc đó chỉ đem lại sự tốt lành cho những người đã  người thực hành nó mà thôi. Bạn không thể mở một viện độc thân. Sống độc thân không phải là một cái gì đó có thể được thể chế hoá. Nó không thể được tổ chức. Chúng ta không thể có một xã hội độc thân. Nó là một sự  thực hành hoàn toàn mang tính cá nhân. Và do đó nếu mọi người phản đối, họ có thể phản đối việc tổ chức đời sống độc thân  (chứ không phải phản đối người sống độc thân)

Chú thích:

[1]]Tantra, cũng như yoga và thiền, được coi là con đường dẫn đến sự khai sáng, có ở Ấn Độ từ khoảng 6.000 năm trước. Khi mới xuất hiện, Tantra thách thức những niềm tin của thời bấy giờ, vì nó nói rằng bản năng tình dục là con đường đến với những điều thần thánh, và rằng những thú vui trần tục như ăn uống, nhảy múa và bộc lộ sáng tạo đều là những việc làm thiêng liêng.

Tantra Buddhism còn là Phật giáo Mật tông

[2] Ngài Henepola Gunatanara sinh năm 1927 năm nay 85 tuổi

Chuyển ngữ sang tiếng Việt: Supañña Thiện Trí

Lội ngược dòng

Tác giả bài viết: Admin

Nguồn tin: thienvienphuocson.net

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top