Người Thực Sự Có Hiếu Không Nhiều

Thứ ba - 29/07/2014 10:00
Người Thực Sự Có Hiếu Không Nhiều

Người Thực Sự Có Hiếu Không Nhiều

Người thực sự có Hiếu không nhiều. Trích từ ĐTKVN, Tương Ưng Bộ V, chương 12, phẩm Bánh xe lược thuyết, phần Hiếu kính mẹ-Hiếu kính cha [trích], NXB Tôn Giáo 2002, tr.675.

Photo: Duyenmy Nguyen Khi mę về già ,bóng đã xế chiều, thì chỉ có ai đó sống bên mẹ , săn sóc mẹ , cùng mẹ tâm sự... thì mới thấu hiểu được hạnh phúc mẹ trong lúc này là cái gì ? Tiền tài , vật chất, ăn mặc đối với mẹ trong lúc này là không cần thiết , mẹ chỉ cần những cái rất đơn giản từ những người thân trong gia đình , những cái làm mẹ vui mẹ cười, để mẹ không còn cảm thấy cô đơn, mà mẹ vẫn thấy ấm áp gần gủi với con cái như cái thời xa xưa ấy, mẹ vẫn muốn chăm sóc các con như hồi các con còn bé , mẹ cũng thích nghe các con tâm sự, chia xẻ buồn vui cùng các con .Vâng , hạnh phúc của mẹ trong tuổi già là thế đó, chính là cái tình cảm mẹ con ! Đơn giãn thế thôi , chẳng lẻ làm con mà ta làm không được hay sao ? Xin đừng giết chết nụ cười trên môi mẹ !

Nam Mô Vu Lan Hội Thượng Phật Bồ Tát



Một thời, Thế Tôn trú tại Rajàgaha, trên núi Gijjhakùta.
Rồi Thế Tôn lấy một ít đất trên đầu móng tay và bảo các Tỷ kheo:
Các ông nghĩ thế nào, này các Tỷ kheo, cái nào là nhiều hơn, 
một ít trên đầu móng tay hay là quả đất lớn này ?
Bạch Thế Tôn, cái nhiều hơn là quả đất này, còn ít hơn là đất trên đầu móng tay.
Cũng vậy, này các Tỷ kheo, ít hơn là các chúng sanh có hiếu kính với mẹ,
với cha và nhiều hơn là các chúng sanh không hiếu kính với mẹ, với cha.

 
(ĐTKVN, Tương Ưng Bộ V, chương 12, phẩm Bánh xe lược thuyết, 
phần Hiếu kính mẹ-Hiếu kính cha [trích], NXB Tôn Giáo 2002, tr.675)


LỜI BÀN:

Hiếu kính với cha mẹ là một lẽ đương nhiên, gần như bất cứ người con nào cũng
biết niệm ân và hết lòng hiếu dưỡng song thân để đáp đền ân nghĩa sanh thành.
Thế thì vì sao Thế Tôn lại khẳng định “ít hơn là các chúng sanh có hiếu kính với mẹ,
với cha và nhiều hơn là các chúng sanh không hiếu kính với mẹ, với cha”?
Có thể nói từ trong tâm khảm, không ai mà không thương kính cha mẹ.

Nhưng để thực hiện song hành tâm hiếu và hạnh hiếu một cách trọn vẹn thì không
 mấy ai làm được. Ở đây, chúng ta không bàn đến hạng người mang tội đại nghịch 
(giết cha, giết mẹ) hay những kẻ nghịch tử chỉ báo hại và làm khổ cha mẹ. Vấn đề đáng
 nói là đối với những người con tuy có hiếu, mong muốn được thể hiện đạo hiếu nhưng
 rồi cũng không làm được gì nhiều cho các đấng sinh thành. Vì sao ? Có đến 1001 lý do để biện giải cho điều ấy. Cho dù những lý do ấy có xác đáng đến mấy và dẫu cho cha mẹ hoàn toàn thông cảm, hy sinh thì chúng ta vẫn  phải thừa nhận rằng những gì mình đã làm cho cha mẹ thật sự quá ít so với thâm ân sanh dưỡng như biển trời. Sống ở đời, có lòng hiếu đã khó, thực hiện nó lại càng khó hơn bởi  không phải ai cũng có đầy đủ phước duyên để phụng dưỡng và kính thờ cha mẹ như ý của mình.

Cuộc sống vốn phức tạp và đầy biến động, mãi lao theo những việc quan trọng,
 cấp thiết hơn nên niềm riêng về cha mẹ tạm thời gác lại. Điều này cũng dễ dàng
 cảm thông nhưng trớ trêu thay là không có cái gì chờ đợi chúng ta cả. Rồi chuyện sẽ
 đến đã đến và chúng ta không kịp trở tay, chỉ còn ôm niềm ân hận là chưa làm được
 nhiều cho cha mẹ thì người đã đi rồi. Tư duy và chiêm nghiệm về lời dạy của Thế Tôn
 để thấy mình vẫn chưa tròn câu hiếu đạo. Người thực sự hiếu kính cha mẹ như 
đất trong móng tay so với đất trên địa cầu nhắc chúng ta phảm làm ngay những
 việc cần làm cho cha mẹ,  đừng hẹn ngày mai để khỏi hối hận về sau. 

Tác giả bài viết: Admin

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top