Trăm Vần Thơ Tán Dương Tam Bảo

Thứ ba - 20/10/2015 10:39

Bài thơ "Trăm Vần Thơ Tán Dương Tam Bảo". Tác Giả: Giác Hạnh - Suối Nguồn.

Món Quà Pháp Bảo
University of Kelaniya,
Colombo, Sri Lanka
PL. 2551 DL. 07-02-2008
 
 
Lời Cảm Tạ
 
Mùa xuân năm này trú đây,
Chúng tôi tu học vui thay chốn trần.
Tăng đoàn sống trong tình thân,
Cặp mắt từ ái hỷ tâm tràn đầy.
Những ngày sánh học chung thầy,
Đại Học xứ lạ diệu thay đạo mầu!
Giáo lý của Ngài thâm sâu!
Chúng con theo học nhiệm mầu biết bao!
Công lao Ngài, thật thanh cao!
Con nguyện tu học đền trao ân này.
Chính vì nghĩa cử cao dày,
Đệ tử cố gắng tỏ bày hiếu trung.
Kính bạch Ngài! Con vui mừng,
Nỗ lực tinh tấn tạo từng vần thơ .
Cúng dường Tam bảo hằng mơ,
Nhân xuân năm mới con thơ tri[1] Ngài.
Cùng tâm nguyện, dâng tận tay,
Đến chư độc giả để thay món quà.
Nhân đây thành thật thưa qua,
Chư ân nhân quý cả nhà hỷ hoan.
Ngài Viện Trưởng, quý vô vàn!
Giúp con chỗ trú lúc sang chốn người.
Chư phật tử khắp mọi nơi,
Dày công giúp đỡ suốt thời tăng sinh.
Tu nữ Dhamma[2] hết mình,
Dày công đóng góp nên hình tập thơ.
Bác Kim Thanh thật vô bờ!
Quan tâm giúp đỡ để thơ hình thành.
Bác Diệu Hạnh tâm tín thanh,
Tinh tấn phụng đạo tâm hành hỷ hoan.
Bác Diệu Tịnh thật đoan trang!
Hỷ tâm tài trợ điểm trang thơ này.
Cô Bích Thu thật tuyệt thay!
Dày công giúp đỡ những ngày ban sơ.
Công lao chư vị vô bờ!
Khiến tôi sớm đạt ước mơ của mình.
Chúc chư Phật tử hạnh vinh!
Sống lâu sắc tốt như mình từng mong.
Kính tri ân! Người hỷ lòng,
Tôi nguyện tu học góp công tô đời.
 
 
Vài Nét Tiểu Sử Tác Giả
 
Quê hương tôi đã sinh ra,
Không gần thành thị lại xa phố phường.
Trí tuệ cũng tạm bình thường,
Toán không được giỏi, văn thường chẳng thông.
Hai mươi tuổi, tôi nuôi mộng,
Y vàng Thượng Sĩ[3] cổ rộng thích mang.
Ngày đêm quyết chí lìa trần,
Tu hành học đạo để thâm pháp mầu.
Thế đời phải giấc mơ đâu?
Cha tôi chẳng muốn nên đâu xin giùm.
Mẹ tôi dễ mến vô cùng,
Bà rất hoan hỷ vui mừng cho con.
Từ đó phân tích cùng chồng,
Con đi học đạo xứng tông môn mình.
Tuy nhiên bố vẫn lặng thinh,
Bởi vì ái thủ quấn tình cha con.
Cuối cùng tôi chạy lon ton,
Nhờ người giúp đỡ để mong thoát trần.
Khuôn hội có Chú tận tâm,
Đồng ý giúp đỡ vào tận cố đô.
Tìm chùa để dẫn tôi vô,
Xuất gia tu học điểm tô tâm lành.
Tám năm học đạo rất nhanh,
Thế mà không trụ ở quanh quê mình.
Rồi một ngày, rất quang vinh,
Tôi đã rời gót sang bình thái dương.
Học tu cũng khá tận tường,
Có người trợ giúp trên đường công danh.
Tôi nguyện mãi sống trong thanh,
Để mà đền nghĩa người dành cho tôi.
Và nguyện hằng sống đơn côi,
Cho tròn mộng ước của tôi ban đầu.
Thấm thoát thời gian trôi mau,
Mới đây đã quá mười tám năm trường.
Nhưng tôi vẫn mãi tư lương,
Gắng đi cho trọn đoạn đường vị lai.
 
 
Lời Nói Đầu
 
Người ơi! Thơ thật khó làm!
Bởi vì lẽ đó tránh sao khỏi nhầm.
Chính mình tự nhủ nghĩ thầm,
Thơ tôi tán thán có phần bị sai.
Với tài mỏng, đức chẳng dày,
Thật lòng cung thỉnh danh tài chỉ cho.
Vốn tôi không phải nhà nho,
Xin nhờ các bậc cao phong đức dày.
Thật tâm chỉ rõ cho hay,
Để lần tái bản sau này tốt hơn.
Thành tâm kính đa tạ ơn!
Những ai đã giúp tô sơn thơ này.
Nhân đây thành thật chấp tay,
Đảnh lễ đa tạ đức dày Thế Tôn.
Và xin dâng đến Tăng môn,
Phước đức nho nhỏ con dồn từ lâu.
Chia đến Cha Mẹ ân sâu,
Cùng luôn những bạn đạo mầu xuất gia.
Dâng lên thân quyến gần xa,
Phước đức tôi đã làm ra thơ này.
Cầu mong hết thảy chúng sanh,
Chóng lìa thoát khổ tử sanh luân hồi.
Chúc quý vị, mãi vui tươi,
Sống trong chánh pháp muôn đời an vui.
Mong chúng sinh, mỉm môi cười,
Cuộc đời tự tại rạng ngời tương lai.
Xin người theo dấu Như Lai,
Tiến về giác ngạn xứng vai con Ngài.
Thầy trò chúng ta sum vầy,
Như cây với cội chung xây thánh đường.
 
 
Mục Lục
 
Lời cảm tạ
Vài nét tiểu sử tác giả
Lời nói đầuTrăm vần thơ tán dương Tam bảo
[1] Tri ân.
[2] Bà Tu Nữ Dhammasarī.
[3] Chiếc Y Cà Sa của Như Lai.
 
 
Chùm Thơ Tán Dương Tam Bảo
 
Tam Bảo - 01
 
Nghìn năm một thuở xuất trần,
Người Cha kính quý mười phân vẹn mười.
Nét mặt sáng, môi mỉm cười,
Đó là đức Phật muôn người kính yêu.
Từ bi rải khắp muôn chiều,
Trí tuệ trong sáng vạn điều hiểu sâu.
Tu hành chứng đắc pháp mầu,
Lên rừng xuống biển vào sâu các miền.
Giáo pháp của Ngài linh thiêng!
Giúp cho nhân loại dẹp yên mê mờ.
Vì thế chúng con tôn thờ,
Hằng ngày thực tập vượt bờ si mê.
Chân lý chỉ rõ lối về,
Khiến người con Phật chẳng hề thối tâm.
Những lời Ngài dạy thậm thâm,
Trợ người tu đạo gọt dần tham sân.
Chư Tăng sốt sắn tận tâm,
Dìu dắt hành giả luyện tâm an nhàn.
Tam bảo đắt quý vô vàn!
Chúng con hành pháp cúng dàng Ba ân.
Đệ tử tinh tấn chuyên cần,
Như vậy xứng đáp thâm ân chư Ngài.
Kính lễ Thế Tôn, Như Lai,
Trọn đời khắc kỹ lời Ngài trong tim.
Hành thâm lời dạy phát minh,
Trí tuệ chứng đắc tâm hình an vui.
Tu hành cúng dâng lên Người,
Báo đáp ân nghĩa muôn đời Cha yêu.
 
Tam Bảo - 02
 
Đức Phật là đấng Pháp Vương,
Là Thầy dẫn lối soi đường chúng sanh.
Là ngọn hải đăng trọn lành,
Giúp cho nhân loại vượt sanh tử trầm.
Thuở Ngài xuất hiện gian trần,
Lợi đời ích đạo muôn dân nương nhờ.
Sắc thân tỏa chiếu sáng ngời!
Từ bi mát mẻ phủ đời thế nhân.
Giáo pháp của Ngài diệu thâm!
Trợ người hành pháp tẩy dần vô minh.
Những ai cố gắng chuyên tinh,
Chắc hẳn sẽ thoát tử sinh luân hồi.
Ân đức pháp bảo tuyệt vời!
Công năng pháp ấy non trời biển sâu.
Hiệu quả lại rất nhiệm mầu!
Giúp hành giả quý vượt tàu tan thương.
Chư Tăng đại diện mở đường,
Thay thế chư Phật chỉ đường người qua.
Ân đức Tăng bảo bao la!
Từ bi chư Vị lan xa Tam tầng
Chúng con khắc kỹ thâm ân,
Sát na hành pháp thậm thâm của Ngài.
Phước thiện tích lũy hằng ngày,
Để mà thoát khỏi khổ dày trầm kha.
Tạm thời báo đáp ân Cha,
Dâng lên Tam bảo cả nhà hỷ hoan.
Kính lạy Cha! Bậc Vinh Quang!
Chúng con tu tập cúng dàng Tam ân.
 
Tam Bảo - 03
 
Thiện Thệ là vầng thái dương,
Là đuốc chiếu sáng rọi đường chúng sanh.
Là ngọn hải đăng trong thanh,
Là thầy thiên hạ quanh vành cõi tam.
Tướng hảo Ngài tợ trăng ngàn,
Âm giọng từ ái mát đàn con thơ.
Trí tuệ thăm thẳm vô bờ,
Thần thông chiếu rọi tận bờ xa xăm.
Tình thương phủ khắp gian trần,
Bi tâm Ngài quyết độ dần chúng sinh.
Chân lý Người đạt phân minh,
Thực tu thực chứng lý tình thâm sâu.
Giáo pháp cao quý nhiệm mầu!
Đưa đường chỉ lối chúng dân reo mừng.
Tẩy đi nhơ bợn sáng trưng,
Chiếu khắp Tam giới tỏ tường thế gian.
Những lời Ngài dạy quý vàng!
Giúp cho nhân loại xóa màn tham sân.
Chư Tăng hành pháp thậm thâm,
Và là ruộng phước muôn dân gieo trồng.
Đức hạnh quý Vị trong ngần,
Từ tâm bác ái lan dần khắp nơi.
Ân đức Tam bảo tuyệt vời!
Chúng con quy ngưỡng không rời một li.
Ơn Ba ngôi thật diệu kỳ!
Đệ tử nguyện mãi khắc ghi trong lòng.
Ngày ngày thực thi thiện ròng,
Để sớm vượt khỏi gông còng lụy bi.
Quà pháp thâm quý diệu kỳ!
Cúng dâng Tam bảo hữu hy trong đời.
Nhớ xưa Chư Phật giáo lời,
Giaó pháp quà quý cao vời biển sâu.
Ân Ba ngôi thật nhiệm mầu,
Đệ tử hành pháp dâng hầu Tam ân.
 
Tam Bảo - 04
 
Hai lăm thế kỹ trôi qua,
Thế mà ân đức của Cha vẫn còn.
Công lao Ngài, tợ núi non,
Đã giúp nhân loại vuông tròn ước mơ.
Ngài đã giật được ngọn cờ,
Vĩnh hằng chiến thắng lũ nhơ trong mình.
Lạc thú Người đã hy sinh,
Cũng vì bi mẫn thương mình giúp tha.
Ân đức Ngài, xứng tán ca,
Người Cha vĩ đại xa xăm nghìn trùng.
Chân lý cao quý trung dung,
Giúp người hành pháp ung dung an trầm.
Giáo pháp sâu sắc trong ngần!
Khiến cho thế giới gọt dần vô minh.
Năng lực của pháp cao linh,
Giúp cho hành giả đoạn sinh tử trầm.
Tăng đoàn đã có thánh nhân,
Khiến cho nhân loại hồng trần nhạc phai.
Đó là đệ tử của Ngài,
Và là ruộng phước phôi thai người trồng.
Ân đức Tam bảo vô song!
Chúng con quy ngưỡng hầu mong đáp đền.
Tam bảo là thuốc thần tiên,
Là thầy vô giá thiên niên gian trần.
Chúng con khắc kỹ nhớ thầm,
Hằng ngày hành pháp cúng dâng chư Ngài.
 
Tam Bảo - 05
 
Minh Hạnh Túc, Người cao thượng!
Đã vượt nghìn trùng đoạn trường đêm đen.
Đức hạnh Ngài, tợ đoá sen,
Khiến cho dân chúng noi theo thi hành.
Tâm hôn Người, rất tịnh thanh,
Từ bi bác ái phủ quanh gian trần.
Trí tuệ sắc bén tuyệt trần!
Gột sạch phiền não tỷ phần trong tâm.
Chân lý Ngài chứng thậm thâm,
Cao siêu công hiệu Tam tầng hưởng chung.
Tả về Ngài, khó tận cùng,
Người Cha cao thượng đại hùng tịnh an.
Giáo pháp Người, thật trong thanh!
Chuyển mê khai ngộ phá thành si mê.
Năng lực pháp bảo đề huề,
Giúp người hành pháp quay về thiện tâm.
Công năng pháp bảo diệu thâm,
Trợ người con Phật sáng tâm trí bừng.
Người thấm pháp, rất vui mừng,
Đức tin bất thối vượt rừng tham sân.
Chư Tăng hành pháp thậm thâm,
Với mục đích để vượt trầm tử sanh.
Thánh Tăng là người trọn lành,
Và là gương sáng quanh vành Đại dương.
Quý Ngài chỉ dẫn con đường
Chúng con theo dấu lối đường Người qua.
Tam bảo quý giá tán ca,
Đệ tử mãi nhớ lời Cha giáo truyền.
Tinh tấn hành pháp tinh chuyên,
Dâng lên Cha quý gieo duyên Niết bàn.
Cúng dường pháp bảo cao sang,
Ngài luôn tán thán và hằng ngợi khen.
 
Tam Bảo - 06
 
Thế Gian Giải, muôn muôn năm!
Đó là đức Phật muôn phần kính yêu.
Ngài là thái dương, thuỷ triều,
Phá tan màn tối đánh tiêu não phiền.
Pháp bảo Ngài đắc thần tiên!
Bao la biển núi linh thiêng gian trần.
Quang sáng tịnh thanh trong ngần,
Giúp cho nhân loại tẩy dần vô minh.
Chân lý Ngài chứng cao linh,
Xóa tan màn tối tâm minh sáng ngời.
Lời Ngài dạy, thật tuyệt vời!
Khiến người hành pháp xua vơi não phiền.
Giáo pháp tinh tế vô biên!
Khiến cho thế giới vượt miền trầm kha.
Càng thấm pháp, càng vui ca!
Phẩm chất linh diệu hoàn ca của Ngài.
Chư Tăng đệ tử Như Lai,
Là người mô phạm xứng vai con hiền.
Và là ruộng phước vô biên,
Để cho nhân loại gieo duyên Niết-bàn.
Chúng con cố gắng dự hàng,
Ngày ngày hành pháp vượt ngàn gian lao.
Ân đức Tam bảo quý cao!
Đệ tử nhớ mãi không sao quên Người.
Sáng tinh sương, mỉm môi cười,
Hỷ hoan hành pháp của Người Cha trao.
 
Tam Bảo - 07
 
Nhớ đến Ngài chúng con rơi lệ,
Ân đức Người bệ vệ cao thâm,
Đã vượt qua nghìn trầm khổ lụy,
Tiến về nguồn miên viễn an vui,
Để lại trần hương mùi giải thoát,
Pháp vi diệu vượt thoát bờ mê,
Dòng thiện pháp trôi về giác ngạn,
Soi dẫn đường sáng rạng chúng dân,
Chư thánh Tăng một phần trong đó,
Ruộng phì nhiêu muôn họ gieo trồng,
Đức cao thâm tợ tầng mây biển,
Đệ tử Người vinh hiển Như Lai,
Chúng con nguyện theo Ngài tiến bước,
Mong một ngày thoát vượt bờ mê,
Có như thế gần kề Tam bảo,
Xứng danh làm con hảo Thế Tôn.
 
Tam Bảo - 08
 
Người Cha thế giới đang là,
Tâm trong như nước cả nhà noi theo.
Đó là Đức Phật cao siêu!
Đánh tan nhơ bợn tiêu điều não tâm.
Giáo pháp của Ngài thậm thâm,
Phá tan màn tối đoạn tâm mê mờ.
Ai người mãi mãi tôn thờ,
Những lời Ngài dạy vượt bờ si mê.
Chư Tăng chỉ dẫn lối về,
Khiến cho dân chúng hướng về lạc bang.
Thánh Tăng quý giá vô vàn!
Là người mô phạm soi đàng chúng dân.
Chúng con nhớ mãi thâm ân,
Ngày ngày hành pháp vượt trầm tử sanh.
Như thế xứng con Cha lành,
Và là đền đáp đức lành Cha yêu.
 
Tam Bảo - 09
 
Hai lăm thế kỹ đã qua,
Thế mà đức hạnh của Cha vẫn còn.
Hương thơm toả khắp núi non,
Đó là Đức Phật chúng con tôn thờ.
Ngài đã bẻ gãy ngọn cờ,
Đoạn tận tham ái vượt bờ vô minh.
Giáo pháp của Ngài thông tinh,
Giúp người hành pháp tâm minh sáng ngời.
Lành thay giáo pháp tuyệt vời!
Khiến người hành pháp chơi vơi đâu còn.
Công năng của pháp tợ non,
Trợ người con phật không còn khổ đau.
Chư Tăng ruộng phước quý cao!
Là người mô phạm vượt rào trầm luân.
Ích đời lợi đạo vì dân,
Mục đích hướng dẫn chúng dân vượt trầm.
Ân Tam bảo, quý vô ngần!
Chúng con tinh tấn thoát dần vô minh.
Đây là món quà tâm linh,
Chúng con đền đáp nghĩa tình ân trên.
 
Tam Bảo - 10
 
Kính lạy Ngài, Bậc cao thượng!
Đã vượt nghìn trùng đoạn trường đêm đen.
Diệt tận vô minh tối đen,
Khiến cho khổ não đua chen núi rừng.
Phiền não tẩu thoát trùng trùng,
Bình minh ló dạng khung trời sáng tươi.
Giáo pháp hùng vĩ của Người,
Mang lại dân chúng cuộc đời tự do.
Chúng sanh dù bé nhỏ to,
Sau khi hành pháp đoạn lo rơi sầu.
Giáo pháp vị diệu thâm sâu!
Khiến người con Phật vượt cầu tử sanh.
Chư Tăng đức sáng trong lành,
Là người mô phạm quanh vành đại dương.
Luôn luôn dẫn dắt soi đường,
Chỉ cho dân chúng rõ đường vươn lên.
Như thế xứng danh con hiền,
Và là đền nghĩa Người Hiền nghìn xưa.
 
Tam Bảo - 11
 
Ngài đã khuất bóng từ lâu,
Nhưng mà văng vẳng đây đâu trong đời.
Ân đức Người, tợ non vời!
Không bút tả nỗi khó lời tán ca.
Công lao Ngài, thật bao la!
Sâu như biển cả xăm xa nghìn trùng.
Con xin lạy đấng Đại Hùng!
Người Cha muôn họ quanh vùng Giới tam.
Giáo pháp Ngài, quý vô vàn!
Người nào hành pháp thênh thang tâm hồn.
Càng thấm pháp, không bồn chồn,
Khổ não vắng bóng ôn tồn sáng tươi.
Chư Tăng đệ tử của Người,
Mảnh đất quý báu cho đời gieo duyên.
Đây là thửa ruộng phì nhiêu,
Để người con Phật gieo điều ươm cây.
Ngày ngày giảng pháp dựng xây,
Khiến cho thế giới đó đây an nhàn.
Ân Tam bảo, thật vô vàn!
Chúng con hành pháp cúng dàng ân kia.
 
Tam Bảo - 12
 
Xưa thật xưa, ở Ấn Độ,
Một vĩ nhân quý tỏ ngộ lý chân.
Đó là đức Phật xuất trần,
Tận hưởng hương vị cao thâm Niết bàn.
Mang ánh sáng, đến dân gian,
Với mục đích để đánh tan não phiền.
Ôi! Giáo pháp thật thần tiên!
Khiến cho dân chúng bỏ điên hưởng nhàn.
Những lời Ngài dạy cao sang!
Giúp cho nhân loại vượt nghàn gian lao.
Tuyệt thay giáo pháp quý cao!
Khiến người hành pháp vượt rào trầm kha.
Chư Tăng ruộng phước đang là,
Muôn dân gieo tỉa để mà tiến thân.
Sát na hành pháp thậm thâm,
Dìu dắt nhân loại mọi phần an vui.
Như thế cùng nhau hưởng mùi,
Hương thơm bất tử của Người Cha ban.
Chúng con nguyện luôn sẵn sàng,
Hành thâm pháp Phật cúng dàng Thế Tôn.
 
Tam Bảo - 13
 
Ngài đã vắng bóng lâu rồi,
Thế nhưng đức hạnh của Người còn nguyên.
Vì Ba-la-mật thâm uyên,
Cho nên hương ấy y nguyên gian trần.
Ân đức Ngài, muôn muôn phần,
Khiến cho nhân loại lớp tầng khắc ghi.
Giáo pháp Ngài, thật diệu kỳ!
Giúp người con Phật diệt si đoạn phiền.
Thâm thuý thay! Pháp thần tiên!
Trợ người hành pháp vượt miền trầm kha.
Giáo lý này, đáng tán ca!
Những ai hành pháp lánh xa luân hồi.
Chư Tăng một trong Ba ngôi,
Đại diện chư Phật chỉ soi lối về.
Ân Tam bảo, thật đề huề!
Chúng con một dạ quay về tựa nương.
Chính nhờ chư Tăng chỉ đường,
Đệ tử đốt nén tâm hương cúng dường.
 
Tam Bảo - 14
 
Dẫu Cha khuất bóng từ lâu,
Nhưng mà đức hạnh thấm sâu lòng người.
Từ bi Ngài, thật tuyệt vời!
Hai lăm thế kỹ vẫn ngời sáng trưng.
Tâm hồn Người, thật bao dung!
Mênh mông biển cả trùng trùng đại dương.
Giáo pháp Ngài, rất cao cường!
Khiến người hành pháp tận tường tiết chi.
Ngọc cuộc thế, chẳng là gì?
Không thể sánh nỗi làm chi thực hành?
Lời Ngài dạy, rất trong thanh,
Giúp chư Phật tử tịnh thanh tâm hồn.
Chư Tăng đệ tử quyến môn,
Ngày ngày hành pháp bồn chồn còn đâu.
Nghiên cứu sâu, thấy nhiệm mầu!
Lên rừng xuống biển năm châu giúp đời.
Lành thay giáo pháp của Ngài!
Chúng con nguyện mãi chung tay trao đời.
Như thế xứng danh con Người,
Và là đền nghĩa ân Người nghìn xưa.
 
Tam Bảo - 15
 
Kính lạy Ngài! Người đức hạnh!
Tỏa khắp ba cõi trong vành đại dương.
Bay ngược chiều gió dặm đường,
Lan tận chân núi phố phường bao la.
Đức hạnh ấy, bay bay xa,
Khiến cho nhân loại tán ca ngút ngàn.
Giáo pháp Ngài, rất cao sang!
Giúp cho thế giới cải trang tâm hồn.
Lời dạy Người, thật hùng hồn!
Đánh tan nhơ bợn ôn tồn nội tâm.
Công năng pháp bảo diệu thâm!
Trợ người hành pháp thoát dần vô minh.
Chư Tăng đệ tử cao minh,
Chỉ đường soi nẽo bình minh cho đời.
Vượt qua bể khổ chơi vơi,
Tiển đưa nhân loại đến nơi an nhàn.
Ân đức Tam bảo vô vàn!
Chúng con đốt nén tâm nhang cúng dường.
 
Tam Bảo - 16
 
Công đức vô lượng, vô biên,
Đó là Đức Phật Người Hiền năm xưa.
Ba-la-mật tợ như mưa,
Tích luỹ nhiều kiếp nghìn xưa trong trần.
Kiếp chót của Ngài trọn phần,
Thành đạo chánh giác chúng dân nương nhờ.
Giáo pháp cao quý tôn thờ!
Sát na tu tập vượt bờ vô minh.
Tam tạng kinh điển cao minh!
Giúp người hành giả phân minh chánh tà.
Ai người tín trung thật thà,
Bốn cửa khổ cảnh thoát xa vĩnh hằng.
Đệ tử chư Phật xa xăm,
Là người mô phạm thánh Tăng trong đời.
Quý ngài chỉ lối dẫn đời,
Giúp người con Phật chơi vơi đâu còn.
Ân Tam bảo, cao tợ non!
Chúng con quy ngưỡng không sờn lòng tin.
Kính lạy Ngài! Bậc cao minh!
Chúng con dâng nén tâm linh cúng Người.
 
Tam Bảo - 17
 
Đến đi tự tại là Ngài,
Người Cha phúc hậu miệt mài ngày đêm.
Từ Đông sang Bắc bốn miền,
Với mục đích quý lợi thiên nhân trần.
Đức hạnh Người, trọn trăm phần,
Giúp cho thế giới thoát dần vô minh.
Giáo pháp cao quý thông tinh,
Tẩy đi nhơ bợn thoát hình si mê.
Năng lực pháp bảo đề huề,
Trợ người con Phật quay về thiện tâm.
Ngày ngày hành pháp hưởng phần,
Thanh tâm trong sáng tinh thần tịnh thanh.
Chư Tăng những người trọn lành,
Đại diện chư Phật thực hành lý chân.
Sát na dìu dắt chúng dân,
Đưa đường chỉ lối tận tâm giúp đời.
Là người mô phạm trong đời,
Và chổ nương tựa, là nơi phước mầu.
Ân đức Tam bảo thâm sâu!
Chúng con tinh tấn thoát tàu vô minh.
Như thế đền nghĩa ân tình,
Xứng dâng Tam bảo đáp tình nghĩa Cha.
 
Tam Bảo - 18
 
Như Lai thầy của loài người,
Sư phụ thiên chúng mười phương vui mừng.
Bi trí tợ lá trong rừng,
Thẳm sâu biển cả tột từng mây cao.
Ngài từng tích luỹ từ lâu,
Mười Ba-la-mật thâm sâu cao dày.
Tam tạng kinh điển tuyệt thay!
Soi đường thiên chúng tẩy ngay mê mờ.
Bát Chánh Đạo, thật vô bờ!
Là thuốc linh diệu gột mờ tham sân.
Ân đức pháp bảo thậm thâm,
Giúp người học đạo niệm thầm tư trang.
Chư Tăng mô phạm trong trần,
Đại diện chư Phật minh phân lối về.
Sát na hành pháp nguyện thề,
Trợ người học đạo hướng về lạc bang.
Ân Tam bảo, quý vô vàn!
Chúng con đốt nén tâm nhang cúng dường.
Tâm tịnh phước đức vô lường,
Nguyện chóng thoát khỏi bốn đường khổ đau.
Sanh, già, bệnh, tử còn đâu?
Ngũ uẩn đoạn tận khổ đâu đeo người?
 
Tam Bảo - 19
 
Ngày xưa, xưa thật, là xưa!
Người Cha yêu quý rưới mưa pháp mầu.
Đó là Như Lai nhiệm mầu,
Trội hơn thiên hạ vượt tàu vô minh.
Từ bi trí tuệ thông tinh,
Đưa đường chỉ lối thương tình dân đen.
Đi từ thành thị thôn ven,
Ban phát pháp nhủ tẩy ghen đoạn phiền.
Giáo pháp của Ngài linh thiêng!
Ai mà hành pháp đoạn điên diệt hồi.
Lời Cha dạy, thật tuyệt vời!
Giúp cho nhân loại chơi vơi tan dần.
Tam Tạng thánh điển diệu thâm!
Phá tan màn tối tẩy dần vô minh.
Những ai cố gắng chuyên tinh,
Chắc hẳn sẽ sớm đoạn sinh tử trầm.
Chư Tăng là người hành thâm,
Giảng dạy giáo pháp muôn dân nương nhờ.
Cho nên chúng ta tôn thờ,
Để mà sớm thoát vượt bờ vô minh.
Cùng nhau thanh lọc tâm linh,
Hầu mong đền đáp nghĩa tình Ba ngôi.
 
Tam Bảo - 20
 
Bốn mươi lăm năm hoằng pháp,
Đó là Thiện Thệ dõng dạc nghìn xưa.
Từng ban pháp bảo như mưa,
Gội đi nhơ nhớp bãi bừa nương dâu.
Ân đức Cha, thật nhiệm mầu!
Chúng con tu quán dần dần thoát ly.
Công lao của Ngài ly kỳ!
Trợ người hành đạo tẩy đi điên cuồng.
Giáo pháp cao quý thâm suông!
Khiến người con Phật tẩy luồng tham si.
Nghĩ suy đến pháp diệu kỳ!
Đàn con hậu tấn sá gì gian lao.
Những lời Người dạy thâm cao!
Các con thực tập vượt rào trầm kha.
Chu Tăng một trong Ngôi ba,
Dìu dắt Phật tử vượt phà đại dương.
Chúng con noi theo lối đường,
Quý ngài giảng dạy sầu vương đâu còn.
Gắng tu để phát tuệ non,
Và là dâng cúng vuông tròn ân trên.
 
Tam Bảo - 21
 
Người ra đi, ra đi mãi,
Thế nhưng nhân loại hằng mãi nhớ Ngài.
Đó là Thiện Thệ, Như Lai,
Chúng dân muôn họ hưởng tài đức Cha.
Nghĩ đến Ngài, con hoan ca!
Hỷ hoan hoan hỷ cả nhà hưởng chung.
Tả về Ngài, không tận cùng,
Ân đức bất tận trùng trùng đại dương.
Giáo pháp cao quý vô lường!
Triển khai muôn nẽo dọn đường người đi.
Là con Phật, luôn nghĩ suy,
Chân lý cao quý tẩy đi não phiền.
Công năng giáo pháp vô biên!
Khiến người lữ khách hưởng liền lạc an.
Thánh Tăng đệ tử vững vàng,
Sát na hành pháp vượt ngàn gian lao.
Hằng ngày chia sẻ pháp cao,
Giúp người con Phật lội vào thánh sông.
Chư Tăng người có nhiều công,
Giúp cho dân chúng vượt gông ái hà.
Cho nên chúng ta gẫm xa,
Hành thâm pháp Phật để mà đền ân.
 
Tam Bảo - 22
 
Càng học pháp, càng hỷ hoan!
Đó là lời dạy quý sang của Ngài.
Thiện Thệ, Thượng Sĩ, Như Lai,
Người Cha muôn thưở trong vành đại dương.
Hành Ba-la-mật miên trường,
Đạt được ưu pháp tỏ tường giả chân.
Đức hạnh Ngài, trọn trăm phần,
Bay ngược chiều gió phủ tầng Tam thiên.
Giáo pháp cao quý trong hiền,
Khiến người hành pháp tịnh yên tâm hồn.
Ngày ngày hỷ pháp nhập môn,
Chánh niệm tĩnh giác tâm hồn tịnh thanh.
Tam tạng kinh điển phân rành,
Giúp người tu đạo vượt thành khổ đau.
Chư Tăng ruộng phước nhiệm mầu!
Là nơi nương tựa là tàu tiển đưa.
Những người con Phật năm xưa,
Nhờ ngôi Tăng quý chỉ đưa lối về.
Ân đức Tam bảo đề huề,
Chúng con quy ngưỡng chẳng hề thối tâm.
Công lao Tam bảo vô ngần!
Tinh tấn hành pháp mười phân đáp đền.
 
Tam Bảo - 23
 
Người Thầy vĩ đại chúng dân,
Đó là đức Phật xuất trần nghìn xưa.
Không giấy, bút tả cho vừa,
Công lao to lớn đức xưa của Ngài.
Đi từ phía Bắc sang Tây,
Để độ thiên hạ chung xây cuộc đời.
Mang lại ánh sáng đẹp tươi,
Phúc lạc thế giới muôn người hỷ hoan.
Giáo pháp cao quý vô vàn!
Công năng diệu dụng vượt ngàn gian lao.
Đức pháp bảo, thật là cao!
Khiến người theo gót không dao tâm hồn.
Ánh sáng pháp bảo ôn tồn,
Soi tận sâu thẳm tâm hồn mê man.
Chư Tăng hành pháp quý vàng,
Của Như Lai quý đã ban lâu đời.
Hướng dẫn dân chúng theo Người.
Để mà vượt ải khổ đời vương mang.
Thánh Tăng quý giá muôn ngàn!
Là người mô phạm dẫn đàn chúng dân.
Ân đức Ba ngôi vô ngần!
Chúng con hành pháp góp phần đền ân.
Sát na tâm nguyện cúng dâng,
Tam bảo cao quý hỷ phần gieo duyên.
Mục đích đoạn tận não phiền,
Niết bàn chóng đạt phước điền tuyệt luân.
 
Tam Bảo - 24
 
Đêm đêm nghĩ đến ân Ngài,
Tâm thao thức mãi chiều dài diệu tiên.
Công đức của Ngài vô biên!
Bao la biển cả cao miền núi non.
Đó là đức Phật Thế Tôn,
Người Cha kính quý ôn tồn tịnh thanh.
Những lời Ngài dạy rành rành,
Khiến cho thế giới vượt thành si mê.
Năng lực pháp bảo đề huề,
Giúp cho dân chúng hướng về đạo thiêng.
Ân đức pháp bảo vô biên,
Tiển đưa nhân loại tiến miền lạc bang.
Chư Tăng vô giá so vàng,
Chỉ đường soi lối mở đàng chúng dân.
Tâm hồn quý ngài trong ngần,
Hy sinh cuộc sống góp phần lạc an.
Tuyệt diệu thay! Tấm lòng vàng!
Chung phần thế giới xứng hàng thiện nhân.
Thâm ân Tam bảo tợ vầng,
Ánh trăng chiếu sáng muôn dân hưởng nhờ.
Cho nên chúng con trọng thờ,
Sát na hành pháp xứng lời Tam ân.
Kính lạy Tam bảo muôn phần!
Chúng con cố gắng thân tâm trau dồi.
Như thế xứng danh con Người,
Và là báo đáp ân Người ban cho.
 
Tam Bảo - 25
 
Đã bao lần, con thầm nghĩ,
Hạnh đức tuyệt đẹp hùng vĩ của Ngài!
Nhiều lúc thân lạnh heo bay,
Tâm hồn mát mẽ phỉ xoay quanh mình.
Từ bi của Ngài cao minh,
Khiến người con Phật tâm minh an hoài.
Ôi! Giáo pháp Ngài rất hay!
Tẩy đi nhơ bợn gột bay não phiền.
Càng suy càng nghĩ càng ghiền,
Tinh tấn thực tập vượt miền khổ đau.
Bạn ơi cố gắng tu mau,
Để mà thoát khỏi khổ đau thân này.
Đi vào Tam Tướng thấy ngay,
Cho nên nỗ lực thoát ngay ngũ này.
Chư Tăng là người chung tay,
Góp viên gạch nhỏ dựng xây ngôi nhà.
Quý Ngài là rất tài ba!
Dìu dắt dân chúng vượt phà đại dương.
Chư Vị anh dũng kiên cường,
Và là gương sáng phố phường theo chân.
Ân đức Tam bảo muôn phần,
Chúng con đốt nén hương tâm cúng dường.
Cầu mong Bảo quý miên trường!
Để cho thế giới hưởng hương pháp mầu.
Chư Tăng sức khoẻ thọ cao,
Chúng sanh hưởng tận phước trao do Người.
Ngày ngày chúng con vun bồi,
Tu hành tinh tấn dâng ngôi Tam mầu.
 
Tam Bảo - 26
 
Nghìn xưa một kiếp xuất trần,
Đạt Đa Bồ-tát tinh thần thượng nhân.
Hai mươi chín tuổi vượt thành,
Đi tìm chân lý trở thành thánh nhân.
Vua cha yêu quý muôn phần,
Nhưng mà tâm đạo cao thâm hơn nhiều.
Thương cho thế giới tiêu điều,
Khổ đau điên đảo muôn chiều trầm luân.
Từ bi của Ngài tuyệt trần,
Cho nên nỗ lực đạt phần Chánh Tri.
Từ đó Ngài quyết ra đi,
Lên rừng xuống biển chuyển minh đổi mờ.
Giáo pháp linh diệu vô bờ,
Trợ cho hành giả vượt bờ vô minh.
Những ai cố gắng chuyên tinh,
Trong pháp vô giá hạnh vinh của Ngài.
Không lâu hành giả thoát ngay,
Thân đau tâm bệnh hiện ngay kiếp này.
Ôi! Lời Ngài dạy tuyệt thay!
Trợ giúp hậu thế đổi thay tinh thần.
Chân lý cao quý vô ngần!
Tự do dân chủ mười phân trọn lành.
Những ai nỗ lực trung thành,
Ắt hẳn hưởng quả tịnh thanh chính mình.
Chư Tăng đệ tử hạnh vinh,
Soi đường dẫn lối lộ trình hậu sinh.
Quý Ngài an tịnh tâm mình,
Cũng làm mô phạm chúng sinh trong đời.
Chư Vị đại diện Ba ngôi,
Dìu dắt dân chúng vượt đời vô minh.
Ân Tam bảo, rất cao minh!
Chúng con mãi mãi ấp mình ủ tâm.
Phật tử xứng danh muôn phần,
Và là đền đáp diệu thần ân trên.
 
Tam Bảo - 27
 
Thưở xưa, xưa thật là xưa,
Người Cha thế giới ban mưa pháp từ.
Ân đức cao cả nghìn thu,
Khiến cho nhân loại ngậm ngùi kính yêu.
Đó là đức Phật cao siêu!
Ngày đêm ban rải nhiều điều lợi dân.
Chúng sanh hoan hỷ hưởng phần,
Hằng ngày hành pháp hồng trần nhạc phai.
Giáo pháp có một không hai,
Tiển đưa nhân loại ra ngoài khổ đau.
Những lời Ngài dạy thâm sâu,
Giúp cho thế giới âu sầu thoáng bay.
Nếu ai tinh tấn trung thành,
Trong pháp vi diệu rành rành phân minh.
Sát na tận diệt vô minh,
Con đường giác ngộ tiến mình gần hơn.
Người hành pháp, tịnh tâm hồn,
Mỗi ngày chánh niệm bồn chồn còn đâu.
Nghĩ đến pháp bảo nhiệm mầu,
Giúp cho nhân loại đoạn sầu rớt lo.
Ân đức Tăng bảo rất to,
Hạnh tu thanh tịnh hết lo thoát sầu.
Giúp người con Phật theo sau,
Chia sẻ giáo pháp vượt cầu tử sanh.
Nói đến Tăng, thật trọn lành!
Ngày đêm vì đạo giúp dân vượt trầm.
Đức hạnh Tam bảo tuyệt trần!
Chúng con tinh tấn tu tâm cúng dường.
Cúng dâng pháp bảo cao cường,
Phật luôn tán thán và thường ngợi khen.
 
Tam Bảo - 28
 
Ngàn xưa lưu dấu Cha lành,
Thiện Thệ tuyệt diệu ngọn ngành tinh thông.
Người Cha đoạn tận hồng trần,
Trí minh sáng tỏ tìm đàng dạy dân.
Từ bi bác ái trong ngần,
Hỷ xả tràn ngập sâu tâm hồn Người.
Nét mặt sáng, môi mỉm cười,
Đó là Thượng Sĩ người người kính yêu.
Pháp nhủ Ngài dạy cao siêu!
Gọt sạch nhơ bợn tẩy điều uế nhơ.
Giáo pháp cao quý tôn thờ!
Giúp người tu đạo vượt bờ đại dương.
Lời Ngài dạy, thật tỏ tường,
Trợ người hành đạo vượt phường đêm đen.
Chân lý thâm hậu cao siêu,
Khiến cho dân chúng vượt miền khổ đau.
Chư Tăng đệ tử nhiệm mầu!
Học hành tinh tấn vượt cầu tử sanh.
Chia sẻ giáo pháp ngọn ngành,
Giúp cho hành giả vượt thành âm u.
Người đã chiến thắng nội thù,
Cho nên chỉ rõ giặt thù nội tâm.
Công lao Tam bảo thậm thâm!
Tận lực tinh tấn góp phần lợi tha.
Ân đức Tam bảo lớn mà,
Chúng con hành pháp dâng Cha cúng Người.
 
Tam Bảo - 29
 
Lắm lần vào sanh ra tử,
Trôi giạt luân hồi sống tử nhiều phen.
Cuối cùng tìm ra ngọn đèn,
Chiếu khắp Tam giới chốn đen sáng bừng.
Đó là đức Phật vĩ hùng,
Người Cha nhân loại đã từng lừng danh.
Công lao Vạn Lý Trường Thành,
Đức dày núi tuyết trong vành đại dương.
Giáo pháp của Ngài cao cường,
Không gì sánh nỗi ngọt vườn pháp âm.
Lời Người dạy, đẹp tuyệt thâm!
Tiển người vượt bến khổ trầm đắng cay.
Công năng pháp bảo rất dày!
Dẫn người về chốn vui thay đạo mầu.
Kinh điển tuyệt hảo tối cao!
Giúp người con Phật thoát rào kiến tư.
Thánh Tăng những vị trì tu,
Với mục đích vượt gông tù đớn đau.
Phật tử những người theo sau,
Nỗ lực tinh tấn đượm màu đạo thiêng.
Chư tăng những vị đức hiền,
Chỉ đường soi lối vượt miền vô minh.
Những ai hằng mãi chuyên tinh,
Khổ đau sẽ vượt tâm minh sáng ngời.
Ân Tam bảo, tợ biển trời!
Chúng con khắc kỹ thâm lời giáo trên.
 
Tam Bảo - 30
 
Từ xưa cho đến hôm nay,
Thế giới quy ngưỡng tuyệt thay đức Ngài.
Đó là công hạnh Như Lai,
Tỏa khắp tam giới tứ đai gian trần.
Ân đức của Ngài cao thâm!
Bay ngược chiều gió thế trần hưởng chung.
Ai người nếm vị vui mừng,
Từ bi mát mẽ đức hương của Ngài.
Giáo pháp cao quý tuyệt thay!
Khiến người tu đạo gột dày vô minh.
Tứ Diệu Đế, thật phân minh,
Những ai lãnh hội tâm hình lạc an.
Giáo pháp vô giá so vàng,
Tẩy bao nhơ bợn dẹp tan não phiền.
Vi Diệu Pháp, rất thần tiên!
Nếu ai thấu hiểu tức liền sáng tâm.
Chân lý diệu thâm trong ngần,
Trợ người hành pháp thoát dần khổ đau.
Chư Tăng ruộng phước mỡ màu,
Giúp chư thiện tín bắt cầu vô sanh.
Đức hạnh Tăng bảo trọn lành,
Đưa đường dẫn lối hướng thành lạc bang.
Quý ngài đi trước mở đàng,
Giúp những hành giả vững vàng đạo tâm.
Ân Tam bảo, quý muôn phần!
Chúng con tôn trọng thành tâm cúng dường.
 
Tam Bảo - 31
 
Vương cung xa lánh vào rừng,
Tầm thầy học đạo trong vùng thâm sâu.
Tìm ra chân lý nhiệm mầu,
Giúp cho nhân loại vượt cầu tử sanh.
Chính mình hiểu tận ngọn ngành,
Đó là Thái tử con lành vua cha.
Sáu năm khổ hạnh rừng già,
Đắc được đạo quả Thích Ca bây giờ.
Ngài đã bẻ gãy ngọn cờ,
Phá tan màn tối vượt bờ vô minh.
Giáo pháp cao quý thâm tình,
Dìu dắt nhân loại lìa tình xa tham.
Pháp bảo cao quý vô vàn!
Ngọc không so được bạc vàng làm chi?
Giáo pháp thật là diệu kỳ!
Khiến cho thế giới tẩy đi điên cuồng.
Tâm hồn không chút mông lung,
Tịnh thanh sung mãn sân rừng còn đâu?
Ân đức Tăng bảo thâm sâu!
Làm sườn đúc cột xây cầu vô sanh.
Mảnh đất phước đức trọn lành,
Chúng sanh gieo hạt mầm xanh cho đời.
Ngày ngày thính pháp tuyệt vời!
Mong sao thoát khỏi khung trời trầm luân.
Ân đức Tam bảo vô ngần!
Chúng con hành pháp mười phân cúng dường.
Pháp thí là pháp cao cường,
Thành tâm dâng cúng muôn phương đáp đền.
 
Tam Bảo - 32
 
Hai mươi chín tuổi trẻ trung,
Tìm đường học đạo thoát vùng hoàng gia.
Vào tận núi rừng thẳm xa,
Khổ hạnh nhẫn nại kiểm tra tâm mình.
Ngày nọ đạt đạo quang minh,
Thân an tâm lạc hạnh vinh gian trần.
Đó là đức Phật Như Lai,
Rọi soi ánh sáng không hai trên đời.
Ngài ban giáo pháp tuyệt vời!
Khiến cho thế giới chơi vơi đâu còn.
Từ bi Trí Tuệ sắc son,
Tứ Đế cao thượng gọt trong tâm hồn.
Bát Chánh tuyệt diệu tịnh trong,
Giúp cho nhân loại trần hồng triệt tiêu.
Ai người hành pháp muôn chiều,
Ắt hẳn sẽ thoát ái yêu mê mờ.
Giáo pháp thánh thiện vô bờ,
Hưởng được pháp vị mê mờ còn đâu?
Thánh Tăng những vị nhiệm mầu!
Hành thâm pháp ấy vượt cầu tử sanh.
Hằng ngày dạy pháp trong thanh,
Chuyển người tu đạo tịnh thanh an nhàn.
Như thế khổ cảnh đâu mang?
Lạc bang tiến đến vinh quang sáng ngời.
Quý Ngài chia pháp cho đời,
Hầu mong mang lại cuộc đời thiện nhân.
Ân đức Tam bảo vô ngần!
Chúng con đốt nén hương tâm cúng dường.
 
Tam Bảo - 33
 
Ca Tỳ La Vệ thời xưa,
Vua cha Tịnh Phạn tâm ưa con hiền.
Tất Đạt Đa, đẹp như tiên!
Khôi ngô tuấn tú lòng hiền thương dân.
Ngày kia vượt cổng xuất trần,
Vào rừng tu tập thượng nhân trở thành.
Đêm ngày canh cánh tâm lành,
Lên rừng xuống biển độ quanh gian trần.
Đó là đức Phật từ ân,
Chẳng phân biệt chúng độ dân thoát màn.
Kinh điển cao quý vô vàn!
Độ người thoát khổ soi đàng sáng tươi.
Tâm an thân tịnh môi cười,
Vượt qua khổ não dòng đời âm u.
Giáo pháp đoạn được nội thù,
Giúp người hành pháp thoát tù trầm luân.
Công năng pháp bảo thậm thâm.
Tiển chân hành giả chung phần an khang.
Chư Tăng quý giá vô vàn!
Soi đường chỉ lối thế gian nương nhờ.
Quý Ngài bẻ gãy ngọn cờ,
Đến chổ cao thượng thoát bờ tử sanh.
Tâm hồn qúy vị trong thanh,
Tham sân đoạn tận long lanh trăng rằm.
Tính khí các vị rất đằm,
Bởi luôn chánh niệm âm thầm sát na.
Dìu dắt chúng sanh qua phà,
Đến miền an tịnh khổ nhà còn đâu?
Chúng con đa tạ ân sâu,
Và luôn thực tập giáo câu chư Ngài.
 
Tam Bảo - 34
 
Thưở xưa Hoàng hậu Māyā,
Sinh được Thái tử cả nhà hân hoan.
Thế nhưng định luật rõ ràng,
Đúng bảy ngày đến từ trần ra đi.
Lịch sử nhân loại có ghi,
Đây là Mẫu hậu thai nhi xuất trần.
Đạt Đa Thái tử hậu nhân,
Vượt thành thoát cổng tu tâm lợi đời.
Tuổi ba lăm, thật sáng ngời!
Đắc được đạo quả xuất đời độ dân.
Giáo pháp Ngài dạy tuyệt trần!
Phá tan màn tối gột dần ảo tâm.
Những gì Người dạy trong ngần,
Vạch đường chỉ nẽo mười phân vẹn mười.
Hành thâm pháp ấy môi cười,
Nụ cười thoát tục của người đoạn luân.
Nghĩ đến giáo pháp tuyệt trần!
Càng suy càng ngẫm trọn phần lưu tâm.
Triền cái thấy lắng dần dần,
Khiến hành giả đó tinh thần tịnh thanh.
Chư Tăng hạnh đức trong thanh,
Thi hành giáo huấn rành rành của Cha.
Lúc thấm pháp, thấy hoan ca,
Lên rừng xuống biển tiến ra biên thùy.
Với mục đích, giải cứu nguy,
Giúp cho dân chung nương y lời Ngài.
Như thế khổ đâu đeo dai?
Phúc lạc tha có quý Ngài hỷ hoan.
Đó là tâm từ con ngoan,
Lợi mình tha ích cả nhà an khang.
Chúng sanh Ba giới bốn loài,
Cùng nhau hưởng phúc lạc hoài tâm thân.
Ân đức Tam bảo thậm thâm!
Chúng con tu học cúng dâng chư Ngài.
 
Tam Bảo - 35
 
Thời trẻ trung, thật tuyệt vời!
Đạt Đa thái tử trong thời ấu niên.
Nét mặt sáng, đôi mắt hiền,
Làn da mịn láng chữ điền tuyệt thay!
Y lời phụ vương làm ngay,
Lúc mười sáu tuổi chung tay xây đời.
Thế nhưng thương thế loài người,
Tìm đường học đạo lợi Người độ dân.
Đó là chí lớn xuất trần,
Như Lai Thượng Sĩ muôn dân kính vì.
Lời Ngài dạy, đã khắc ghi,
Trên trang sử ký tạc ghi lòng người.
Tam tạng kinh điển tuyệt vời!
Trợ người hành pháp thoát đời xuất gia.
Giáo pháp cao quý đang là,
Chúng sanh hưởng tận đậm đà thoát ly.
Nghĩ đến pháp, thật ly kỳ!
Hành thâm pháp ấy có chi sánh bằng.
Công năng của pháp trong ngần,
Vượt bờ khổ ải trọn phần an khương.
Chư Tăng soi lối chỉ đường,
Tiển đưa hành giả vượt phường đêm đen.
Đức hạnh Tăng, tợ đóa sen,
Hương thơm tinh khiết lọt chen giữa trần.
Quý Ngài chia pháp diệu thâm,
Đến cho nhân loại tẩy dần vô minh.
Những ai cố gắng chuyên tinh,
Chắc hẳn sẽ thoát tử sinh luân hồi.
Cúi đầu đảnh lễ ba ngôi,
Chúng con nỗ lực suốt đời gắng tu.
Tu sao chóng thắng nội thù,
Xứng làm con Phật thiên thu vĩnh hằng.
 
Tam Bảo - 36
 
Rā-hu-la vừa lọt lòng,
Người Cha quý mến âm thầm ra đi.
Rời xa con vợ chia ly,
Bởi do Ngài có đức Bi đối đời.
Thành tâm đa tạ ân Người,
Đó là Thiện Thệ muôn người kính thương.
Ngài đã vạch ra con đường,
Sáng rạng dân chúng phố phường hưởng chung.
Người đã vượt ải trùng trùng,
Với mục đích để thoát vùng thương đau.
Ngài đã gạt lại đằng sau,
Tình thương ích kỷ rốn nhau thân bằng.
Tâm Từ rộng lượng hải hằng,
Chỉ mong cứu vớt thế gian trong trần.
Đức hạnh Ngài, đẹp muôn phần!
Từ bi bất tận chúng dân nương nhờ.
Giáo pháp mở rộng không bờ,
Ai muốn tận hưởng tôn thờ thực thi.
Chân lý cao quý ly kỳ!
Chúng sanh hành pháp tẩy đi điên cuồng.
Ai người độc cư tịnh lòng,
Chắc hẳn thoát khỏi trần hồng đau thương.
Giáo lý chiếu soi tỏ tường,
Khiến người con Phật tựa nương an nhàn.
Chư Tăng một trong Ba hàng,
Dìu dắt dân chúng đạt tràng thành công.
Những ai gạt bỏ mông lung,
An lạc sẽ hưởng dự vùng Như Lai.
Thánh Tăng đệ tử của Ngài,
Cũng là gương sáng chung vai tô đời.
Lành thay Tăng chúng hiện thời!
Mảnh đất màu mỡ cho đời tựa nương.
Phổ cập lan khắp muôn phương,
Chúng sanh nương tựa đoạn trường đêm đen.
Thành tâm kính lễ một miền,
Chúng con ngưỡng kính trong miền tâm sâu.
Hành pháp để vượt qua cầu,
Vô sanh bất tử khổ tàu dẹp yên.
Như thế xứng danh con hiền,
Thích Ca kính quý thiên niên gian trần.
 
Tam Bảo - 37
 
Tam cung thuở xưa tuyệt vời!
Thế nhưng phúc lạc tạm thời mà thôi.
Đạt Đa vì thế lìa ngôi,
Lên đường tìm đạo luyện tôi tinh thần.
Mục đích chính yếu lợi dân,
Và Ngài cũng muốn thoát trần thương đau.
Đó là Điều Ngự nhiệm mầu,
Thầy của tam giới thượng đầu tuyệt siêu.
Trí tuệ thâm hiểu muôn chiều,
Giúp những hành giả thoát triền cái năm.
Những lời Ngài dạy thậm thâm,
Xua tan đau khổ đoạn trầm tử sinh.
Hạnh phúc thay! Pháp cao minh!
Đưa đường chỉ nẽo chúng sinh nương nhờ.
Chân lý cao quý tôn thờ,
Sát na hành pháp vượt bờ vực sâu.
Tâm tâm niệm niệm giồi trau,
Định tâm đạt được nhiệm mầu tuệ tăng.
Khi tuệ tròn đủ muôn phần,
Khổ đau vắng bóng não tâm dẹp trừ,
Chư Tăng đang sống hiện chừ,
Lợi ích nhân loại trong từng phút giây.
Hằng ngày quý Ngài dựng xây,
Tu tâm dưỡng tánh hạnh lây đến người.
Rất nhiều phúc lạc cho đời,
Dìu dắt chỉ nẽo lợi người ích tha.
Kính đa tạ! Ân đức Cha!
Chúng con tu tập để mà thoát thân.
Từ nay tinh tấn ân cần,
Hành thâm pháp Phật cúng dâng chư Ngài.
Xứng làm con sải Như Lai,
Và là báo đáp ơn Ngài nghìn xưa.
 
Tam Bảo - 38
 
Tuổi thời ấu niên của Ngài,
Tuyệt hơn thiên hạ anh tài lừng danh.
Cưỡi ngựa đánh kiếm rất nhanh,
Cung tên thiện xảo kinh thành vua cha.
Đó là Thái Tử Đạt Đa,
Con vua Tịnh Phạn vang xa gian trần.
Tuổi hai chín, đã xuất trần,
Lợi mình ích chúng muôn dân reo mừng.
Rời cung thành, vào núi rừng,
Trau giồi tâm tính trí bừng sáng trong.
Như Lai, Thiện Thệ vô song,
Làm thầy thiên hạ quanh vòng đại dương.
Giáo pháp cao quý rọi đường,
Dùi dắt dân chúng am tường lạc đau.
Vì thế chúng sanh luyện trau,
Hầu mong chóng thoát hồng trần lụy bi.
Lời Ngài dạy, rất ly kỳ!
Từ kinh nghiệm thật tiết chi rõ ràng.
Ai người thực tập hạnh vàng,
Lạc an chóng đến khổ nàng bay xa.
Thánh Tăng thật đáng ngợi ca!
Khổ đau đoạn tận lìa xa não phiền.
Ân đức Tăng bảo vô biên!
Lợi đời ích đạo sẵn quên chính mình.
Chia sẻ giáo pháp đẹp xinh!
Khiến cho nhân loại phân minh thấm nhuần.
Công lao Tam bảo vô cùng!
Chúng con Phật tử vui mừng thực thi.
Hầu mong báo đáp chút chi,
Và là dâng cúng tạm tri ơn Người.
Kính tôn Ba ngôi muôn đời!
Hằng ngày hành pháp nhớ lời Cha khuyên.
 
Tam Bảo - 39
 
Đêm đêm nhớ đến ân Ngài,
Không sao quên nỗi những ngày xa xưa.
Người ban pháp nhủ như mưa,
Tưới khắp Tam giới sớm trưa tối chiều.
Quên thân mệt mỏi lợi điều,
Chỉ mong thế giới thi điều Ngài ban.
Từ tâm của Người thênh thang,
Bao la biển cả trần gian ngút ngàn.
Đức hạnh Ngài, quý hơn vàng!
Tâm huyết hùng vĩ trong hàng quần sanh.
Ngày đêm chuyên dạy pháp lành,
Dìu dắt dân chúng vượt thành nhọn gai.
Giáo pháp có một không hai,
Ai người hành pháp sớm ngày thoát thân.
Công năng pháp bảo hậu thâm,
Khiến cho nhân loại hồng trần lánh xa.
Thường duyên để có chút đà,
Vượt qua khổ ải cả nhà an vui.
Chân lý thanh thoát tuyệt mùi,
Người hành sẽ hưởng đậm mùi thoát ly.
Lời Ngài dạy, thật cao kỳ!
Tẩy đi nhơ bợn còn chi lấm nhèm.
Tâm hồn trong tợ đóa sen,
Tịnh thanh tinh khiết hương chen vào đời.
Chư Tăng đệ tử của Người,
Luôn làm mô phạm cõi trời thế nhân.
Quý Ngài dìu dắt chúng dân,
Chia sẻ giáo pháp minh phân của Ngài.
Chư Vị những người chung vai,
Xây dựng trần thế ngày ngày sáng tươi.
Sáng tinh sương, môi mỉm cười,
Hạnh phúc tự tại cuộc đời đạo thiêng.
Thật sự xứng danh con hiền,
Và là phước báu trong thiên gian trần.
Cho nên chúng con hưởng phần,
Sát na hành pháp thoát dần đau thương.
Thành tâm tặng biếu cúng dường,
Lên Tam bảo quý tận tường kính tôn.
 
Tam Bảo - 40
 
Đạt Đa Thái Tử kim hoàng,
Tuyệt đẹp chói sáng như vàng đã tôi.
Kiến thức thế tục tuyệt vời!
Từ tâm vĩ đại không người nào hơn.
Châu báu của Ngài núi non,
Vua cha yêu quý cỏn con đêm ngày.
Cần gì người hầu đáp ngay,
Thế nhưng không luyến mảy may tâm hồn.
Hai mươi chín tuổi thoát môn,
Lợi đời ích đạo không sờn lòng tu.
Kiếp này chấm dứt nội thù,
Thành bậc Chánh Giác gông tù triệt tiêu.
Chân lý Ngài đạt cao siêu!
Soi đường dẫn lối muôn chiều rõ phân.
Mang lại lợi ích quần dân,
Người hành hưởng tận thậm thâm giáo điều.
Ai người mãi mãi gẫm chiêu,
Những lời Người dạy luôn yêu pháp hành.
Dẫu sớm dầu muộn sẽ thành,
Bậc vĩ nhân quý trong vành Cõi tam.
Giáo lý cao quý vô vàn!
Giúp cho dân chúng vượt ngàn gian lao.
Tăng đoàn những vị anh hào,
Tâm hồn rộng lượng từ bao gian trần.
Quý Ngài chánh niệm tinh cần,
Canh giữ ác pháp mỗi lần diệt sinh.
Ngày lại ngày, trí bừng minh,
Tâm tính dịu mát lý tình sắc sâu.
Nhanh chóng nắm bắt pháp mầu,
Thực thi từng phút ngõ hầu gột tâm.
Bên cạnh chia sẻ chúng dân,
Lời vàng đã chứng thế nhân nương nhờ.
Vì thế chúng con trọng thờ,
Ân đức Tam bảo không hờ hửng tâm.
Sát na hành pháp thậm thâm,
Mong ngày thoát kiếp hồng trần thương đau.
Chúng con xin bước theo sau,
Tam bảo quý giá ngỏ hầu siêu sanh.
Vậy mới xứng danh con lành,
Phật tử thật sự trong vành Giới tam.
 
Tam Bảo - 41
 
Thời niên thiếu đủ đầy các thứ,
Thế nhưng mà chẳng vướng bận tâm,
Lòng cao thượng xuất trần lại muốn
Gạt sau lưng của đống vàng kho,
Chỉ mong cầu pháp to đại trí,
Đành quên mình lợi thí tha nhân,
Ngày lại ngày truy tầm học đạo,
Vượt luân hồi thoát bạo sân tham,
Chốn núi rừng sáu năm chẳng quản,
Thân ngũ uẩn huyết cạn tủy khô,
Thế nhưng Người chẳng lo một chút,
Đạo cao thượng chí quyết tìm thôi,
Ngài nhớ lại luân hồi kiếp trước,
Đau trăm bề cạn nước khóc than,
Hiện kiếp này đạo vàng muốn đạt,
Rữa tâm hồn tẩy gạt tham si,
Năm ba lăm dẹp yên nội chiến,
Tiến về miền an nhiên tự tại,
Độ chúng sanh trong đại Tam thiên,
Giáo pháp Ngài linh thiêng diệu dụng,
Công năng dày hiệu dụng rất cao,
Những ai muốn vượt rào khổ não,
Gắng trau dồi pháp bảo Như Lai,
Sung sướng thay pháp này hiện có,
Giúp chúng sanh thoát ngõ vọng trần,
Chư Thánh Tăng tuyệt phần trăm phía,
Chia sẻ người tứ phía trần gian,
Dạy chúng dân hướng đàng thiện sự,
Hướng về nguồn đất tự tại an,
Chúng con gặp ánh vàng Tam bảo,
Mong được làm con hảo Thế Tôn,
Ân Ba ngôi ôn tồn cao cả,
Nguyện suốt đời dâng cả xác thân,
Có như thế kề gần quý Vị,
Xứng danh làm người chí hiếu tình.
 
Tam Bảo - 42
 
Hai lăm thế kỹ qua rồi,
Thế nhưng văng vẳng hương Người đâu đây?
Môi cười mỉm, nét mặt đầy,
Như Lai kính quý đó đây biết mà.
Trí tuệ Thiện Thệ bao la,
Đức lành hương quý lan xa gian trần.
Không chỉ dục giới một tầng,
Mà còn tỏa khắp Tam tầng Chư Thiên.
Minh Hạnh Túc, giọng nói hiền,
Tâm hồn thanh tịnh tuệ viên tròn đầy.
Giáo pháp Ngài dạy rất hay!
Tự thân chứng ngộ những ngày tấn tu.
Cho nên Người hiểu nội thù,
Tham lam, sân hận, gông tù là si.
Lời Ngài dạy, rất tiết chi!
Giúp cho thế giới tẩy đi não phiền.
Công năng của pháp vô biên!
Trợ những hành giả đoạn triền cái tham.
Huấn thị Ngài, quý hơn vàng!
Châu rừng ngọc biển chẳng màng so chi.
Chư Tăng đệ tử ly kỳ!
Hướng dẫn nhân loại đường đi lối về.
Đánh tan màn tối si mê,
Gột tận phiền não sâu bề trong tâm.
Quý Ngài thanh tịnh tuyệt trần!
Khổ đau đã đoạn hồng trần còn đâu.
Qua kinh nghiệm, thấy nhiệm mầu!
Cho nên tìm cách chia câu sửa mình.
Mong quý đạo hữu nhiệt tình,
Thực tập giáo pháp hướng mình thiện nhân.
Kính lạy Tam bảo muôn phần!
Chúng con nguyện sống tốt tâm đẹp đời.
Như thế xứng đáp ân Người,
Và là thoát khổ thay đời sáng tươi.
 
Tam Bảo - 43
 
Vua cha yêu quý nuông chìu,
Cung cấp đủ thứ trong triều đình xưa.
Nói chung những gì vua ưa,
Với mục đích để làm vừa lòng con.
Mong sao Thái Tử nhu lòng,
Theo vua Tịnh Phạn sống trong cảnh trần.
Thế nhưng chí lớn xuất trần,
Tìm đường thoát khỏi cung vàng nguy nga.
Đó là Thái Tử Đạt Đa,
Sau ngày đạt đạo Thích Ca bây giờ.
Nhớ Ngài chúng con tôn thờ,
Tri ân muôn kiếp không sờn lòng tin.
Giáo pháp Ngài, thật quang vinh!
Giúp cho thế giới đoạn sinh tử trầm.
Những lời Người dạy diệu thâm!
Từ bi rưới khắp muôn dân nương nhờ.
Công năng thẳm sâu vô bờ!
Trợ người tu đạo sang bờ lạc an.
Tam tạng kinh điển vô vàn!
Chứa đựng nghĩa lý vinh quang sáng ngời.
Chư Tăng một trong Ba ngôi,
Đại diện chư Phật chỉ soi nẽo đường.
Quý Ngài hành pháp tận tường,
Thông hiểu giáo lý cao cường của Cha.
Hằng ngày tu tập tạo đà,
Đến khi đạt đạo vượt phà đại dương.
Từ tâm ban pháp muôn phương,
Dẹp trừ đau khổ tỏa hương an lành.
Kính lạy Tam bảo tịnh thanh!
Chúng con một dạ tâm thành thực thi.
Tu sao sớm đoạn tham si,
Tẩy sạch phiền não còn chi luân hồi?
 
Tam Bảo - 44
 
Thuở xưa Bồ-tát Đạt Đa,
Bốn lần tìm hiểu thoát ra cửa thành.
Cảnh già, bệnh, tử chẳng lành,
Cuối cùng cảnh đẹp điềm lành vĩ nhân.
Đó là một bậc xuất trần,
Khiến lòng Thái Tử động tâm cân lường.
Từ đó quyết chí tìm đường,
Xuất gia tu đạo tự vươn thân mình.
Sáu năm khổ hạnh hành hình,
Nhưng mà không đạt ý mình nguyện mong.
Thế rồi nỗ lực tận lòng,
Hành thiền Minh Sát thoát vòng vô minh.
Minh Hạnh Túc, thật thông tinh!
Trí bừng sáng chói độ mình lợi tha.
Giáo pháp vi diệu đáng ca,
Khiến người con Phật vượt phà trầm luân.
Càng hành càng thấy thấm nhuần,
Hỷ hoan mãi hưởng tuyệt luân pháp mầu.
Ân đức Cha, thật thâm cao!
Mở đường chỉ lối phá rào cho dân.
Chân lý Ngài kinh tuyệt trần,
Thực tu thực chứng qua thân chính Người.
Từ đó mang đến cho đời,
Trợ hành giả quý thoát rời đen tâm.
Chư Tăng những vị xứng phần,
Hành thâm pháp ấy hưởng phần lạc an.
Khai đường mở lối dân gian,
Mục đích mong họ vượt ngàn trầm kha.
Đức hạnh quý Ngài tuyệt mà,
Tu hành nỗ lực thiết tha chia đời.
Ân Ba ngôi khó tả lời,
Giấy không viết hết những lời muốn ca.
Chúng con mãi nhớ ân Cha,
Nguyện tu tinh tấn để mà đền ân.
Kính lạy Tam bảo đại nhân!
Đệ tử luôn nhớ thâm ân của Người.
 
Tam Bảo - 45
 
Đạt Đa Thái Tử bao lần,
Vào ra sanh tử trăm phần khổ tâm.
Thân đau do tứ đại quần,
Không cân bằng được cực thân mãi hoài.
Luân hồi sanh tử trôi dài,
Cho nên tinh tấn vượt đài trầm kha.
Kiếp chót Ngài dốc lực mà,
Hành Minh Sát Tuệ vượt rào đau thương.
Cuối cùng khám phá con đường,
Bát Chánh Đạo quý thoát trường trầm kha.
Hiện tại Như Lai đó mà,
Làm Thầy thiên chúng làm Cha loài người.
Nhắc đến Ngài, thấy tuyệt vời!
Công lao to lớn tợ trời đại dương.
Pháp Ngài để lại cao cường!
Giúp cho nhân loại làm gương hành trì.
Công năng pháp bảo diệu kỳ!
Phá tan màn tối dọn đi não phiền.
Tam tạng kinh điển vô biên!
Mênh mông bát ngát nhưng thiêng vô cùng.
Ai người nỗ lực tập trung,
Sẽ hưởng hương vị trung dung an nhàn.
Tâm tịnh nét mặt hỷ hoan,
Đó là thấm pháp cao sang của Người.
Chư Tăng những vị hiện thời,
Hành thâm pháp Phật lại rồi ban phân.
Đến chư thiện tín trong trần,
Với mục đích thoát hồng trần thương đau.
Tăng bảo thật là tuyệt trần,
Đại diện chư Phật chỉ phân chánh tà.
Cho nên chúng con tán ca,
Và luôn hành pháp để mà đền ân.
 
Tam Bảo - 46
 
Thái Tử Đạt Đa xuất trần,
Hai lăm thế kỷ trong trần thế gian.
Nhung lụa, gấm vóc, ngọc vàng,
Cao lương mỹ vị quà hàng thiếu chi.
Thế nhưng Ngài quyết ra đi,
Tầm cầu chân lý lợi mình ích tha.
Từ đó vượt thành đi ra,
Đằng sau để lại gấm hoa cho đời.
Chỉ có Như Lai tuyệt vời!
Gạt bỏ thú nhỏ viếng trời bao la.
Công lao Ngài, xứng tán ca!
Ân đức thâm hậu muôn nhà hưởng chung.
Giáo pháp cao quý vĩ hùng!
Thuyền từ rộng lớn phủ trùm Tam thiên.
Công năng pháp bảo vô biên!
Trợ người hành pháp vững yên tâm hồn.
Thuộc tính giáo pháp ôn tồn,
Trợ duyên người đến tâm hồn tịnh thanh.
Càng thấm, càng yêu pháp hành,
Hưởng tận hương vị ngọt lành pháp âm.
Những ai hành pháp âm thầm,
Chánh niệm tĩnh giác trọn phần an vui.
Thánh Tăng đệ tử của Người,
Sát na hành pháp thoát rời vô minh.
Rồi mang ánh sáng bình minh,
Đến cho nhân loại quang minh sáng ngời.
Chư Tăng một trong Ba ngôi,
Hướng dẫn dân chúng luyện tôi tinh thần.
Như thế đâu có khổ tâm,
Thân an tâm lạc hai phần hỷ hoan.
Pháp Phật là pháp khôn ngoan,
Khiến người tu đạo vững vàng bước đi.
Ân đức Tam bảo diệu kỳ!
Chúng con khắc kỹ luôn ghi trong lòng.
Kính lạy Ngài, Bậc vô song!
Chúng con tu học hầu mong đáp đền.
 
Tam Bảo - 47
 
Mỗi lần nghĩ đến ân Ngài,
Thân con phỉ lạc trải dài tứ chi.
Đức hạnh Người, thật ly kỳ!
Từ bi Cha có hữu hy trong đời.
Tâm từ tỏa khắp muôn nơi,
Trí tuệ siêu đẳng khắp nơi nương nhờ.
Từ bi trí tuệ vô bờ!
Trợ người đen tối chốn đời vô minh.
Như Lai, Thiện Thệ thông tinh,
Chính vì lẽ đó cứu mình độ tha.
Giáo pháp vi diệu đáng ca,
Nâng người hành pháp vượt phà đại dương.
Những lời chân lý cao cường,
Khiến người thấy rõ nẽo đường để đi.
Ai người thành tâm thực thi,
Hành thâm pháp ấy tẩy đi điên cuồng.
Lời Ngài dạy, không nói suông,
Mà là phải sống hằng luôn mỗi ngày.
Như thế quả pháp hiện ngay,
Không cần phải đợi những ngày mai sau.
Thánh Tăng thì rất nhiệm mầu!
Đoạn tận si tế vượt tàu thương đau.
Quý ngài thông hiểu lý mầu,
Cho nên tinh tấn vượt cầu trầm luân.
Ngày ngày chia sẻ pháp quần,
Lợi lạc dân chúng trong từng sát na.
Chúng ta luôn mãi tán ca,
Hạnh đức Tam bảo thiết tha từng giờ.
Đừng nên dễ duôi hửng hờ,
Gắng tu thoát chốn mê mờ vực sâu.
Như thế sẽ vượt qua cầu,
Sanh sanh tử tử còn đâu đợi người?
Môi cười nở đóa hoa tươi,
Dâng lên Tam bảo cúng Người Tịnh Thanh.
 
Tam Bảo - 48
 
Mỗi khi thiền quán về thân,
Chúng con hằng nhớ đến ân đức Người.
Kinh cảm Cha, thật tuyệt vời!
Những gì Cha chứng đúng lời trong kinh.
Càng suy, càng gẫm, luyện mình,
Hành pháp, trắc nghiệm chính mình hiểu thâm
Nghìn năm một thuở xuất trần,
Người Cha thiên hạ muôn phần tuyệt siêu.
Giáo pháp Ngài, thật cao siêu!
Dìu dắt thế giới vượt triền thoát gông.
Hương vị pháp bảo ngọt lòng,
Khiến người hành pháp mỏi mong theo hoài.
Ngày ngày hành pháp Như Lai,
Hầu sớm thoát khỏi khổ đài trầm luân.
Những ai hướng tâm chung quân,
Thực thi pháp ấy sẽ huân tâm lành.
Lời Ngài dạy, rất là rành,
Đi trên đường ấy sẽ thành thánh nhân.
Người ơi cố gắng tận tâm,
Sát na hành pháp tâm thân an nhàn.
Chư Tăng quý giá vô vàn!
Học hành giáo pháp vượt ngàn gian lao.
Tâm người quyết chí rất cao!
Sống đời ẩn dật phong hào tịnh thanh.
Hằng ngày thực thi pháp lành,
Gột dần phiền não chỉ dành trong thanh.
Sát na chia sẻ muôn dân,
Hướng dẫn nhân loại xa dần tham sân.
Ân đức Tam bảo vô ngần!
Chúng con thành kính tri ân đến Người!
 
Tam Bảo - 49
 
Gian trần muôn thuở tối âm,
Bởi không có bóng xuất trần thượng nhân.
Mây đen phủ khắp trần hồng,
Si, tham, sân ngập tấm lòng chúng sanh.
Đột nhiên niềm vui an lành,
Mang hoa tươi thắm tinh anh cho đời.
Đó là Thiện Thệ tuyệt vời!
Hành Ba-la-mật không rời một ly.
Kiếp này duyên đã đến kỳ,
Tu hành tinh tấn thoát si đen dày.
Chia sẻ giáo pháp từng ngày,
Chúng sanh hưởng tận vui thay pháp mầu.
Chân lý cao quý thâm sâu,
Trợ người hành giả vượt cầu vô sinh.
Tẩy đi nhơ bợn tâm minh,
Rõ đường tiến tới trí minh sáng ngời.
Hai lăm thế kỹ qua rồi,
Thế mà pháp ấy ngời ngời sáng tươi.
Những ai thấm pháp của Người,
Tâm an thân lạc cuộc đời đổi thay.
Chư Tăng những vị hiện nay,
Hành thâm pháp Phật mỗi ngày lạc an.
Từ đó tràn vào dân gian,
Mục đích giáo hóa vinh mang cho đời.
Chư Tăng một trong Ba ngôi,
Địa diện đức Phật chỉ soi nẽo lành.
Chúng dân tinh tấn tu hành,
Sát na đoạn tận khổ vành thoáng bay.
Cùng nhau chung tay dựng xây,
Ngôi nhà pháp bảo ngày ngày thịnh hơn.
Như thế chúng con đền ơn,
Người Cha muôn thuở đức sơn cao dày.
 
Tam Bảo - 50
 
Đêm đêm nghĩ đến ân Ngài,
Con không quên nỗi những bài pháp âm.
Thân tướng Người, rất tuyệt trần!
Phước đức Ngài lớn trội phần thế gian.
Tam tướng Ngài dạy rõ ràng,
Nhân Quả Nghiệp Báo rành rành phân minh.
Người mang ánh sáng bình minh,
Đến cho nhân loại hạnh vinh như mình.
Xây dựng thế giới yên bình,
Khai thông Trung Đạo lộ trình thiêng liêng.
Công lao Ngài, thật vô biên!
Bút không tả hết sử thiêng của Ngài.
Giáo pháp Người, dạy thật hay!
Khiến cho dân chúng tẩy ngay não phiền.
Diệu dụng pháp bảo thần tiên!
Trợ người con Phật vượt miền trầm luân.
Pháp bảo sắc bén muôn phần!
Tẩy đi nhơ bợn gọt dần tham sân.
Lời Ngài dạy, rất sâu thâm.
Nếu ai nỗ lực tiến dần lạc an.
Chư Tăng quý giá nghìn vàng!
Dìu dắt dân chúng thoát ngàn lụy bi.
Những ai chịu khó cùng đi,
Ắt hẳn sẽ thoát tham si khi hành.
Nói đến Tăng, thật trọn lành!
Ngày ngày hành pháp chỉ dành lạc an.
Tâm hồn thanh tịnh vững vàng,
Sát na tâm niệm luôn mang trong mình.
Chỉ bày chúng dân lộ trình,
Với mục đích thoát tử sinh luân hồi.
Kính lạy Tam bảo Ba ngôi!
Chúng con hành pháp không sờn lòng tu.
 
Tam Bảo - 51
 
Hai lăm thế kỹ qua rồi,
Thế mà âm hưởng của Người còn ghi.
Danh thơm tiếng tốt sử thi,
Đức hạnh từ ái thấm ghi tim đời.
Nét mặt trong sáng tuyệt vời!
Làn da mịn lán khung trời bình yên.
Đó là Thượng Sĩ siêu nhiên,
Chiếu khắp Tam giới soi miền âm u.
Ngài đã chiến thắng nội thù,
Si, tham, sân độc lì ù bên trong.
Giáo pháp Ngài dạy thanh trong,
Gột đi nhơ bợn tịnh lòng con thơ.
Nghĩ đến chân lý vô bờ,
Người Cha khám phá trong thời ẩn tu.
Chúng con tưởng nhớ công phu,
Cha lành khéo luyện thiên thu gian trần.
Ba-la-mật, đẹp muôn phần!
Chính Cha hành mãi vun trồng thiện tâm.
Sau đó mang xuống Tam tầng,
Trời người quy ngưỡng dần dần noi theo.
Đây là duyên tốt vượt đèo,
Khổ đau dần thoát luân theo đâu còn.
Chư Tăng những vị sắc son,
Đêm ngày canh cánh tỏ lòng vì dân.
Cho nên dìu dắt chỉ dần,
Lối về thiên cảnh đoạn dần si tham.
Thánh Tăng quý giá hơn vàng!
Khiến người con Phật noi đàng đi qua.
Môi cười tâm lạc thân an,
Tràn đầy bi mẫn chẳng mang sân lòng.
Ôi! Tam bảo quý, thiện, ròng,
Chúng con thành kính hầu mong trau giồi.
Đa tạ ân quý Ba ngôi!
Chúng con cố gắng luyện tôi mỗi ngày.
 
Tam Bảo - 52
 
Ngày xưa Bồ-tát Đạt Đa,
Phước đức đầy đủ xuất gia tu hành.
Sáu năm khổ hạnh rừng xanh,
Nhưng mà không đạt trí lành cao siêu.
Đột nhiên xoay ngược hướng chiều,
Đi trên Trung Đạo rõ chiều tinh thông.
Sau khi thực tập tận lòng,
Giác ngộ bừng sáng khai thông trí mầu.
Từ đó Ngài hiểu rất sâu,
Vô minh, ái thủ xây cầu tử sanh.
Danh sắc, ngũ uẩn rất rành,
Vật liệu để tạo cấu thành tấm thân.
Những gì Ngài chứng thậm thâm,
Cao sâu non biển trăm phần tốt hay.
Thế nhưng Ngài chẳng dừng đây,
Theo lời thỉnh nguyện ra tay cứu đời.
Giáo pháp cao quý tuyệt vời!
Hai lăm thế kỹ vẫn ngời sáng trưng.
Ai người có chí kiên trung,
Sẽ hưởng hương vị ung dung pháp mầu.
Sắc hương pháp bảo đậm màu,
Không hề phai nhạt, lạt màu pháp âm.
Chư Tăng hiện sống trong trần,
Phước điền vô thượng chúng dân gieo trồng.
Ân đức Tăng bảo vô song!
Từ bi bác ái rộng lòng vị tha.
Quý Ngài sẳn sàng giúp ta,
Mỗi khi học pháp của Cha hiện tiền.
Ân đức Tam bảo vô biên!
Chúng con tinh tấn đáp đền thâm ân.
Nỗ lực học pháp tinh cần,
May chăng xứng đáp trọn phần ân trên.
 
Tam Bảo - 53
 
Đạt Đa Thái Tử xa xăm,
Hiểu rõ thế sự tối tăm mịt mù.
Từ đó Ngài quyết đi tu,
Tìm thầy học đạo thoát tù đớn đau.
Danh không tham, lợi chẳng cầu,
Cung vàng điện ngọc chẳng âu yếm gì.
Dẫu vua cha, chẳng muốn đi,
Nhưng Ngài đã quyết sá chi cung vàng.
Tâm Từ của Người thênh thang,
Rưới khắp Tam giới nhân gian bao trùm.
Cuối cùng Ngài bỏ vào rừng,
Tu hành tinh tấn trí bừng giác minh.
Ngày nọ đạt đạo quang minh,
Lên rừng xuống biển dẹp binh độ đời.
Giáo pháp Ngài chứng tuyệt vời!
Hai lăm thế kỹ vẫn ngời sáng tươi.
Những ai tinh tấn theo Người,
Sát na hành pháp thảnh thơi tâm hồn.
Bát Chánh Đạo, cửa yếu môn,
Thi hành pháp ấy bồn chồn lặng yên.
Công năng Bát Chánh thiêng liêng,
Trợ người hành pháp xuôi miền lạc an.
Thánh Tăng quý giá vô vàn!
Hiện tại thay mặt Cha Vàng độ dân.
Quý Ngài xa lánh hồng trần,
Bằng cách hành pháp tuyệt trần Cha ban.
Dần dần mang xuống nhân gian,
Giúp người con Phật vượt ngàn gian lao.
Ân đức Tam bảo quý cao!
Chúng con nhớ mãi không sao quên người.
Hằng ngày hành đạo vui tươi,
Như thế báo đáp ân Người nghìn xưa.
 
Tam Bảo - 54
 
Nghìn năm một thuở xuất trần,
Đạt Đa đức hạnh muôn dân tôn thờ.
Sinh giữa nước đục bùn nhơ,
Thế nhưng Người có tâm hồn trắng trong.
Dẫu cuộc thế, chỉ hồng trần,
Nhưng mà khó nhiễm tịnh tâm của Ngài.
Cung vàng điện ngọc đẹp thay!
Người hầu kẻ hạ cả ngày lẫn đêm.
Tâm Người thượng sĩ chẳng mềm,
Chính vì lẽ ấy thoát miền gấm nhung.
Đi vào sâu thẳm núi rừng,
Tu tâm dưỡng tánh hiểu từng sắc danh.
Đúng ba lăm tuổi đạo thành,
Quyết định chia sẻ pháp thanh cao cường.
Chân lý cao quý phi thường,
Giúp những hành giả tỏ tưởng giả chân.
Ai người thiền quán niệm tâm,
Sát nat thấy rõ danh tâm của mình.
Những gì Ngài dạy rất minh,
Khiến cho dân chúng khai minh đoạn mờ.
Công năng pháp bảo vô bờ,
Dìu dắt dân chúng thoát bờ vực sâu.
Những ai cố chí tìm cầu,
Hành thâm pháp ấy vượt cầu tử sanh.
Chư Tăng những vị trong lành,
Xuất gia tu học quên đành tấm thân.
Sát na hành pháp thậm thâm,
Mục đích đạt được diệu thâm pháp mầu.
Quý Ngài như những con tàu,
Tiển người tu đạo qua cầu tử sanh.
Soi đường dẫn lối tỏ rành,
Trợ người con Phật vượt thành trầm luân.
Ân đức Tam bảo vô cùng!
Chúng con mãi mãi nhớ từng sát na.
Hằng ngày thực thi lời Cha,
Hầu mong báo nghĩa và là đền ân.
 
Tam Bảo - 55
 
Cung vàng điện ngọc đẹp thay!
Đầy đủ các thứ trưng bày khắp nơi.
Vua cha yêu con suốt đời,
Lập mưu bày kế vùng trời rõ hay.
Đạt Đa Thái Tử lành thay!
Tâm Từ bất tận cả ngày lẫn đêm.
Từ đó suy tư một miền,
Tìm đường tu đạo dẹp yên não phiền.
Thành đạo xong, đi khắp miền,
Giáo hóa dân chúng đoạn triền lụy bi.
Ngày ngày Ngài mãi ra đi,
Độ cho nhân loại đoạn nghi diệt tà.
Hiện tại là Ngài Thích Ca,
Thầy của Tam giới cả nhà hỷ hoan.
Chân lý Người dạy vinh quang,
Khiến người con Phật vững vàng bước đi.
Ngày đêm thực tập hằng ghi,
Tâm tâm niệm niệm khắc ghi trong lòng.
Giáo lý Ngài, rất vô song!
Giúp cho hành giả thoát vòng đớn đau.
Những ai tu tập luyện trau,
Chắc hẳn vượt khỏi khổ đau bạt ngàn.
Giáo pháp tường tận rõ ràng,
Người hành không chút nghi nan trong lòng.
Lành thay! Giáo pháp thanh trong!
Chuyển mê khai ngộ phá vòng vô minh.
Những ai cố gắng chuyên tinh,
Nhất định sẽ thoát tử sinh luân hồi.
Chư Tăng một trong Ba ngôi,
Dìu dắt dân chúng về nơi an lành.
Tâm hồn quý Ngài tịnh thanh,
Đoạn tận tham ái sân hành còn đâu.
Chư vị đức hạnh nhiệm mầu!
Là ruộng phước lớn là cầu tiển dân.
Ba-la-mật, rất trọn phần,
Tích lũy nhiều kiếp trong trần Tam thiên.
Ân đức Tam bảo vô biên!
Chúng con mãi mãi khắc miền tâm sâu.
 
Tam Bảo - 56
 
Chúng con tán thán ân Ngài,
Dẫu muôn ngàn kiếp chẳng hài ân trên.
Trong Tam giới, một thánh hiền,
Xuất trần độ chúng triền miên ngút ngàn.
Công lao Người, thật vẻ vang!
Bút không tả nỗi giấy càng khó dung.
Nói đến Ngài, không tận cùng,
Ân đức thăm thẳm trùng trùng đại dương.
Người Cha thiên chúng muôn phương,
Tỷ người quy ngưỡng bi lương của Ngài.
Giáo pháp cao quý tuyệt thay!
Giúp người tu đạo sớm ngày thành công.
Chân lý Ngài chứng vô song,
Không hai chỉ một thiên long Tam tầng.
Hành giả hưởng tận pháp âm,
Của Ngài để lại trong trần hiện nay.
Ai người tái sinh cõi này,
Hành thâm pháp ấy vui thay đạo mầu.
Những lời Ngài dạy quý cao!
Khiến cho thế giới khó nào lãng quên.
Những ai theo pháp thánh hiền,
Dầu sớm hay muộn vượt miền vô minh.
Thánh Tăng những bậc thông tinh,
Pháp hành pháp học tâm linh an nhàn.
Sát na quý Ngài phát ban,
Lợi đời ích đạo phúc mang cho đời.
Chư Tăng mô phạm trong trời,
Gương lành thanh bạch sáng ngời thế gian.
Các Ngài quý giá vô vàn!
Giúp cho nhân loại rõ đàng lối đi.
Ân đức Ba ngôi ly kỳ!
Chúng con hằng mãi khắc ghi trong lòng.
Kính lạy Thầy! Bậc vô song!
Đệ tử quyết chí một lòng noi theo.
Như vậy khổ đâu níu đeo,
Tâm hồn yên tịnh cheo leo lắng chìm.
 
Tam Bảo - 57
 
Xuất trần thượng sĩ thời xưa,
Đó là Đạt Đa con vua nước người.
Nét mặt sáng, môi đỏ tươi,
Tóc mây đen nhánh mi Người uốn cong.
Vành trán rộng, da lán hồng,
Bụi không thể dính châu thân của Ngài.
Phước đức thật tuyệt lắm thay!
Công ngôn đức hạnh mến say lòng người.
Minh hạnh Ngài, thật tuyệt vời!
Ba-la-mật đủ, cuộc đời thuận duyên.
Kiếp này nỗ lực tinh chuyên,
Ba lăm tuổi chẳng tròn duyên phước mầu.
Tìm ra chân lý thâm sâu,
Đắc được đạo quả phước cao đức dày.
Phiền não đoạn tận hết ngay,
Tâm hồn thanh tịnh chung tay xây đời.
Giáo pháp Ngài chứng sáng ngời,
Khiến người tu đạo theo lời Ngài kinh.
Chân lý cao quý mầu linh!
Trợ người con Phật đoạn binh ma phiền.
Người hành thấm pháp linh thiêng,
Khổ não xa lánh si điên đâu còn.
Bi trí rưới khắp chúng con,
Từ lớn chí bé hưởng tròn từ dung.
Chư Tăng những vị anh hùng,
Chinh phục ma chướng nằm vùng thẳm sâu.
Quý Ngài như những con tàu,
Tiển đưa hành giả qua cầu tử sanh.
Ngày ngày chỉ dẫn pháp hành,
Giúp chư Phật tử viếng thành lạc bang.
Ân đức tam bảo thênh thang,
Chúng con hành pháp cúng dàng ân kia.
Cho dù thịt nát xương lìa,
Thệ không thối chí xa lìa Ba ngôi.
 
Tam Bảo - 58
 
Con luôn nghĩ đến ân Ngài,
Dù đã khuất bóng qua vài nghìn năm.
Đó là đức Phật từ nhân,
Người Cha kính quý gian trần ngày xưa.
Vì dân chẳng quản chiều trưa,
Chỉ mong nhân loại thoát lừa vô minh.
Tâm hồn Người, rất dị bình,
Không phân biệt giáo lợi mình ích tha.
Vì thế chúng sanh tán ca,
Công đức cao thượng Thích Ca xuất trần.
Ngày ngày Ngài rất chuyên cần,
Đêm đêm ít ngũ hướng tâm quán người.
Những ai đáng độ thoát đời,
Sớm rời đau khổ trong thời hiện nay.
Thiên nhãn của Ngài thật hay!
Giúp Người thấy rõ căn lành chúng sanh.
Giáo pháp cao quý thông hanh,
Trợ người tu đạo thoát vành đau thương.
Chân lý miên viễn cao cường,
Tẩy đi phiền não dẹp phường độc tam.
Tham, sân, si, thật hiểm nham,
Chôn vùi dân chúng từ ngàn năm xưa.
Những lời Ngài dạy đẹp vừa,
Nâng đỡ nhân loại vượt mưa não phiền.
Tăng bảo đang sống trong miền,
Người rất mô phạm tâm hiền tịnh thanh.
Sát na học tập tu hành,
Trau giồi đức hạnh tuệ thành nay mai.
Chư vị đệ tử Như Lai,
Thay mặt Thiện Thệ mỗi ngày giúp dân.
Quý Ngài xa lánh hồng trần,
Vượt qua khổ cảnh lụy trầm còn đâu.
Dìu dắt chúng sanh qua cầu,
Bằng cách hướng đạo nhiệm mầu của Cha.
Ân đức Tam bảo trọng cao!
Chúng con thệ mãi không sao quên Người.
Kính lạy đức Cha tuyệt vời!
Đệ tử luôn nhớ những lời Cha khuyên.
Hằng ngày mãi mãi vui miền,
Tinh tấn tu đạo dẹp yên nội thù.
 
Tam Bảo - 59
 
Đạt Đa Thái Tử kính yêu!
Cung vàng không luyến mỹ miều chẳng tham.
Châu báu nhung lụa cao sang,
Vợ hiền nhân hậu nhung nhang tuyệt vời!
Con thơ xuất chúng ra đời,
Ngay đêm Thái Tử xa rời vương cung.
Phải chăng Đạt Đa Người khùng?
Hay là Từ rộng Bi trùm Tam thiên?
Thái Tử Đạt Đa rất hiền!
Từ bi bao phủ bốn miền dân gian.
Trí tuệ lại rất vững vàng,
Hoàng cung gạt bỏ lợi tràng chúng sanh.
Nếu xưa Thái Tử không lanh,
Làm sao dân chúng thoát vành trầm kha.
Thời đó Đạt Đa ở nhà,
Vua Cha Tịnh Phạn khó mà thoát thân.
Chí đến thị tộc hoàng thân,
Không gì dễ thoát hồng trần đau thương.
Thái Tử hướng thượng mở đường,
Độ mình tha ích cả phường hoan ca.
Đó là Thiện Thệ, Thích Ca,
Muôn dân biết đến gần xa trọng thờ.
Giáo pháp cao quý vô bờ!
Tẩy đi uế trược vượt bờ lạc an.
Ai người thực thi pháp vàng,
Chắc chắn sẽ đạt một tràng thành công.
Chân lý cao,quý, thiện ròng!
Khiến người con Phật trần hồng lánh xa.
Chư Tăng hòa kính một nhà,
Thực tập giáo điển của Cha hiện thời.
Quý Ngài mô phạm cho đời,
Chỉ đường soi lối ái lời độ dân.
Chúng con nhớ mãi thâm ân,
Ba ngôi thượng sĩ xuất trần thế gian.
Thành tâm cung kính vững vàng,
Khắc kỹ lời dạy cao sang Cha truyền.
 
Tam Bảo - 60
 
Ấn Độ mảnh đất thần tiên!
Nhiều người đạo hạnh đức hiền khắp nơi.
Vua vua Tịnh Phạn tuyệt vời!
Māyā hoàng hậu người người mến yêu.
Ba-la-mật, rất cao siêu!
Tích lũy nhiều kiếp luân lưu Tam tầng.
Kiếp này Người đã trọn phần,
Con hiền xuất chúng vào tầm đầu thai.
Đạt Đa Thái Tử hảo trai,
Khôi ngô tuấn tú anh tài thời xa.
Từ bi trí tuệ thật thà,
Thông minh lanh lẹ con nhà thượng căn.
Học hành tôi luyện rất chăm,
Qua thời gian ngắn đạo thâm đạt thành.
Ba lăm tuổi, độ xuân xanh,
Thích Ca thành đạo tịnh thanh tâm hồn.
Từ đó Ngài quyết xuất môn,
Bởi lời thỉnh nguyện ôn tồn Phạm Thiên.
Chân lý cao thượng linh thiêng!
Ai người hành pháp tịnh yên nhẹ nhàng.
Giáo pháp quý giá vô vàn!
Giúp người con Phật đạt tràng thành công.
Nếu hành giả, vắng lung mông,
Dễ dàng hưởng quả dày công khi hành.
Lời Ngài dạy, rất là rành!
Hằng mãi yêu chúng khổ vành thoáng bay.
Hiện giờ chúng ta rất may,
Chư Tăng rải khắp đó đây trong trần.
Quý Ngài chia sẻ pháp âm,
Khiến người con Phật tu tâm từng ngày.
Ân Tam bảo, thật tuyệt thay!
Chúng con mãi nhớ đức dày ân sâu.
Hằng ngày thực tập pháp mầu,
Vui hưởng hương vị nhiệm mầu Cha ban.
 
Tam Bảo - 61
 
Thái Tử Đạt Đa xuất trần,
Lợi ích thế giới chúng dân nương nhờ.
Từ bi trí tuệ vô bờ,
Đánh bại phiền não bẻ cờ tử sanh.
Tâm hồn trong sáng tịnh thanh,
Nét mặt tuấn tú trong thanh môi cười.
Thành đạo xong, đi muôn nơi,
Mục đích dạy bảo người người thoát ly.
Bác ái Ngài, rất diệu kỳ!
Tình thương nhân loại luôn ghi trong lòng.
Vì thế Người mãi tiên phong,
Giảng dạy chân lý trong vòng Giới tam.
Giáo lý Ngài chứng vững vàng,
Không ai bác nỗi lời vàng Người ban.
Lành thay giáo pháp quý sang!
Trợ người hành pháp hỷ hoan thực hành.
Ấn đức Pháp bảo trọn lành,
Chúng sanh mãi nhớ điều lành Cha trao.
Hằng ngày sống với pháp cao,
Hưởng tận hương vị ngọt ngào pháp âm.
Pháp thâm diệu, đẹp tuyệt trần!
Không gì quý giá so phần pháp trên.
Chư Tăng hiện trú tốt hiền,
Đức độ cao quý thiện duyên sâu dày.
Sát na hành pháp vui say,
Sẻ chia chân lý tốt hay đến người.
Quý Ngài chỉ dạy cho đời,
Con đường hướng thượng xa rời trầm luân.
Đạo hạnh quý Vị thấm nhuần,
Xứng người mô phạm thế nhân gian trần.
Ân Ba ngôi, thật vô song!
Chúng con tinh tấn hầu mong đáp đền.
Thành tâm tín trung một miền,
Hành thâm lời dạy Cha Hiền trao cho.
 
Tam Bảo - 62
 
Hoàng hậu Māyā đức dày,
Tích lũy phước lớn từ ngày xa xăm.
Hiện tiền đức đủ trọn phần,
Làm mẹ Thái Tử xuất trần thượng nhân.
Đạt Đa tính nết cao nhân,
Xuất gia tu đạo hưởng phần vô sanh.
Sau khi tu học hoàng thành,
Lên rừng xuống biển du hành độ dân.
Công lao Ngài, rất thâm sâu!
Độ thoát dân chúng chìm tàu đại dương.
Năng lực của Ngài cao cường,
Thần thông diệu dụng tỏ tường thế gian.
Pháp ấy giúp Người sát quan,
Biết rõ tánh khí mộng vàng chúng sanh.
Từ đó Ngài ban pháp lành,
Khiến cho đối thủ thông hanh tức thì.
Cho nên lịch sử hằng ghi,
Những ai được độ vượt si thời Ngài.
Giáo pháp quý hóa đẹp thay!
Chuyển tâm hành giả thoát ngay luân hồi.
Chân lý một trong Ba ngôi,
Công năng diệu dụng giúp đời thoát thân.
Ai muốn xa lánh hồng trần,
Nên luôn yêu pháp hành thâm lời vàng.
Những lời Ngài dạy rõ ràng,
Vạch ra nẽo lối dễ dàng bước đi.
Phật tử tinh tấn thực thi,
Mong ngày giác ngộ còn gì khổ đau.
Chư Tăng đệ tử nhiệm mầu,
Là người mô phạm là tàu tiển đưa.
Giúp người con Phật say sưa,
Lắng nghe giáo pháp chỉ đưa lối về.
Những ai có chí quay về,
Con đường giác ngộ hương quê an nhàn.
Quý Ngài sẻ chia pháp vàng,
Tận tâm giúp đỡ dân gian từng giờ.
Cho nên chúng con tôn thờ,
Mãi luôn quy ngưỡng không sờn lòng tu.
 
Tam Bảo - 63
 
Đạt Đa tuấn tú khôi ngô,
Thông minh xuất chúng từ thời ấu niên.
Nét mặt sáng, đôi mắt hiền,
Thân thể khỏe mạnh khuôn điền tuyệt thay.
Từ tâm rộng lượng sâu dày,
Bi tâm tràn ngập chốn này xứ kia.
Học tu để đạt sáng tia,
Khi hiểu nội giới ban chia cho đời.
Thời trẻ trung, thật tuyệt vời!
Từ bi bác ái vui rời vương cung.
Vào sâu thăm thẳm núi rừng,
Tu hành tinh tấn đoạn rừng si tham.
Hạnh phúc thay! Tấm lòng vàng!
Bỏ quên vị kỷ mở mang tâm hồn.
Thiền quán đạt được pháp môn,
Chứng đắc đạo quả Thế Tôn hiện thời.
Giáo pháp Ngài, chứng tuyệt vời!
Thâm sâu ý nghĩa ngôn lời rất hay.
Mang vào thế giới chỉ bày,
Khiến người tu đạo tỏ ngay lý mầu.
Tứ Đế cao quý thâm sâu!
Khổ, Tập, Diệt, Đạo phương châm cứu đời.
Bát Chánh Đạo, thật sáng ngời!
Trợ giúp hành giả vượt đời trầm luân.
Chư Tăng hiện sống trong trần,
Những Vị mô phạm góp phần bình yên.
Thế giới mãi mãi linh thiêng,
Nhờ chư Tăng ấy gieo duyên chỉ bày.
Những người con Phật vui say,
Hành thâm pháp bảo chóng chày thoát ly.
Hồng trần vắng bóng lụy bi,
Toàn cầu yên tĩnh mê si đâu còn.
Gắng tu để phát tuệ non,
Xứng danh Phật tử xứng con Cha Hiền.
Chúng con trung tín một miền,
Đạo quả chóng đạt hưởng thiền lạc an.
Ân Ba ngôi quý vô vàn!
Dõng mãnh tinh tấn cúng dàng ân trên.
 
Tam Bảo - 64
 
Ba cung đẹp nhất trong trần!
Ngai vàng sẵn có dự phần cho con.
Vợ hiền con trẻ sắc son,
Ngọc ngà châu báu cao non núi đồi.
Tài ba lỗi lạc bấy thời,
Thế nhưng chẳng đắm thú đời lạc mong.
Ngược lại hằng ưa thoát vòng,
Dục lạc vây bủa từ lòng vua cha.
Hởi người chí lớn thật thà,
Từ bi rộng lượng hải hà mười phương.
Cho nên quyết chí mở đường,
Tìm phương châm quý miên trường an vui.
Như Lai đức hạnh tuyệt vời!
Trí tuệ siêu việt trong thời hiện nay.
Tu tập đạt kinh nghiệm dày,
Lên rừng xuống biển chung tay tô đời.
Quy y biết bao nhiêu người,
Cứu thoát vô số trước thời trầm luân.
Giáo pháp ấy, rất tuyệt trần!
Khiến người cuồng trí an thần nhẹ thân.
Chân lý đoạn tận hồng trần,
Si tham vắng bóng sở sân đâu còn.
Tam Tướng Ngài dạy sắc son,
Ai hành pháp ấy khổ con bay dần.
Phiền não vi tế tầng tầng,
Hành sâu thiền quán gọt lần nó ngay.
Chân lý Người dạy tuyệt thay!
Giúp hành giả quý ngày ngày thảnh thơi.
Thánh Tăng hiện tại trong đời,
Mô phạm dân chúng sáng ngời thế gian.
Quý Ngài tiên phong mở đàng,
Chia sẻ giáo pháp vinh sang đến người.
Sáng tinh sương, môi mỉm cười,
Hòa nhã đôn hậu mát tươi tâm hồn.
Chư Vị vắng bóng bồn chồn,
Bước chân nhẹ lướt tâm hồn tịnh thanh.
Ngày ngày chỉ bảo dân lành,
Khiến cho thế giới thịnh hành bình yên.
Ân đức Tam bảo cao thiêng!
Chúng con khắc kỹ trong miền tâm sâu.
 
Tam Bảo - 65
 
Người Cha kính quý sắc son,
Hai lăm thế kỹ chúng con nương nhờ.
Từ tâm Ngài thật vô bờ,
Bi tâm tỏa khắp trẻ thơ lớn già.
Tình thương Người, rất bao la!
Mênh mông biển cả lan xa gian trần.
Ân đức Cha, thật vô ngần!
Minh hạnh tròn đủ tầng tầng mây cao.
Thế tôn khuất bóng từ bao,
Thế nhưng âm hưởng thanh hào còn vang.
Chúng con hiện trú trần gian,
Được hưởng đức độ Cha ban bây giờ.
Chân lý cao quý vô bờ!
Người hành xóa tẩy bợn nhơ trong lòng.
Tam Pháp Ấn, tuyệt, thanh, trong,
Bát Chánh cao thượng đoạn hồng trần đen.
Ai người hành pháp thấm men,
Sát na hưởng tận ngọt phèn pháp âm.
Giáo pháp vi diệu thậm thâm,
Khiến người con Phật tẩy dần tham si.
Công năng pháp bảo diệu kỳ,
Giúp những hành giả tẩy đi điên cuồng.
Lời Ngày dạy, rất thâm suông!
Rõ ràng dễ hiểu thực chơn tiện hành.
Hiện giờ Tăng bảo thực hành,
Hằng ngày sống đạo vượt thành trầm kha.
Quý Ngài đại diện cho Cha,
Chia sẻ giáo pháp cả nhà hưởng chung.
Những ai không sống mông lung,
Chắc chắn sẽ đạt ung dung thanh nhàn.
Chư vị từ tâm thênh thang,
Phục vụ đạo pháp phân ban đến đời.
Tâm hồn quý Ngài thảnh thơi,
Trần hồng xa lánh rớt rơi từng ngày.
Ân đức Tam bảo tuyệt thay!
Chúng con quy ngưỡng phút giây theo hành.
Kính lạy Ba ngôi trong lành!
Đệ tử mãi mãi tâm thành trọng tôn.
 
Tam Bảo - 66
 
Vương thành Xá-vệ mộng mơ,
Huy hoàng thịnh hạnh nên thơ mỹ miều.
Vua cha trì vị cung triều,
Mẫu hậu nết hạnh sớm chiều tu tâm.
Thái Tử Đạt Đa xuất trần,
Từ lòng mẫu hậu mười phân vẹn mười.
Khuôn mặt rực sáng tuyệt vời!
Trí tuệ sắc bén rạng ngời lân bang.
Từ bi bát ngát muôn ngàn!
Thương người yêu vật luôn mang trong lòng.
Chí lớn chẳng thích hồng trần,
Thanh tịnh ẩn dật chuyên tâm hướng nhìn.
Phước đức Người rất quang vinh,
Ba-la-mật, đã ướp mình từ lâu.
Kiếp này đạt đạo thâm cao,
Lên rừng xuống biển hòa vào nhân gian.
Hằng ngày ban bố pháp vàng,
Giúp người tu đạo nhẹ nhàng bước đi.
Hành thâm pháp bảo ly kỳ,
Gạt gánh nặng xuống còn chi luân hồi.
Chân lý Ngài chứng tuyệt vời!
Hai lăm thế kỹ vẫn ngời sáng tươi.
Ai người tinh tấn vun bồi,
Chắc chắn sẽ thoát luân hồi đau thương.
Lời Ngài dạy, rất cao cường!
Phá tan màn tối cắt đường lụy bi.
Thánh Tăng quý vị hằng đi,
Tường tận phương hướng khắc ghi trong lòng.
Quý Ngài gạt bỏ hồng trần,
Tâm hồn thanh thản trí tâm sáng ngời.
Thỉnh thoảng đi vào cuộc đời,
Giúp đỡ dân chúng trau giồi thiện tâm.
Hương thơm tỏa khắp gian trần,
Đức hạnh thoang thoảng lan dần Giới tam.
Thương dân quý Ngài sẵn sàng,
Thuyết pháp khuyến giáo chỉ đàng người đi.
Ân đức Tam bảo diệu kỳ!
Chúng con một dạ tạc ghi trong lòng.
 
Tam Bảo - 67
 
Dẫu xa xa tận nghìn trùng,
Nhưng mà văng vẳng Đại Hùng đâu đây.
Đức hạnh Ngài, khó tả thay!
Đẹp không gì sánh trong lành như gương.
Từ bi bác ái khôn lường,
Trí tuệ siêu việt cao cường Giới tam.
Tướng hảo tốt đẹp trăng ngàn,
Âm thanh êm ái nhẹ nhàng người nghe.
Tình thương lan tỏa muôn bề,
Từ hàng vua chúa lan về súc sanh.
Ngài mang ánh sáng bình minh,
Phá tan bóng tối chốn đình mê si.
Giáo pháp Ngài đạt diệu kỳ!
Đoạn tận tham ái tẩy đi điên cuồng.
Ai người vắng bóng lung mông,
Hằng ngày hành pháp sẽ thông lời Ngài.
Những lời Người dạy tuyệt thay!
Do tu khám phá những ngày nhìn tâm.
Chân lý tuyệt diệu muôn phần,
Càng hành càng thấy thấm nhuần đạo thiêng.
Hành giả cứ mãi vui miền,
Tâm hồn thanh tịnh nhẹ yên thanh nhàn.
Giáo pháp Cha, thật quý sang!
Khiến người con Phật tâm an thi hành.
Chư Tăng hiện trú trong thành,
Làm người mô phạm dân lành noi theo.
Quý Ngài những người cao siêu,
Hành thâm giáo pháp Cha Yêu từng giờ.
Sát na hướng đến tứ bờ,
Mong sao chia sẻ giáo lời Như Lai.
Mục đích trợ người phôi thai,
Trên đường tu đạo miệt mài tận tâm.
Chư vị xa lánh hồng trần,
Trí tuệ sáng tỏ nhiều phần hiểu thông.
Ân đức Tam bảo thanh trong,
Chúng con hành pháp hầu mong đáp đền.
Ngày ngày tinh tấn tu thiền,
Nỗ lực xóa bỏ não phiền sâu tâm.
 
Tam Bảo - 68
 
Tứ Diệu Đế, hiện gian trần,
Khuôn vàng thước ngọc trong ngần Tam thiên.
Khổ, Tập, Diệt, Đạo thần tiên!
Cha Lành tu chứng thiên niên vĩnh hằng.
Thuận lời Thiên Chủ vái van,
Như Lai từ ái tìm đàng ban phân.
Suy tư nhìn mắt xuống trần,
Thoạt đầu xu hướng cúng dâng Thầy Người.
Qua thiên nhãn thông biết rồi,
Thầy lành thuở trước qua đời vừa xong.
Từ tâm mãi dâng tràn lòng,
Hướng về Năm Bạn đồng dòng tu xưa.
Từ đó quyết định ban mưa,
Tứ Đế pháp bảo chuyển đưa tới người.
Năm huynh đệ, nét mặt tươi,
Trần Như chứng thánh một người độc đơn.
Giáo pháp Ngài dạy sắc son,
Công năng hiệu nghiệm tẩy mòn vô minh.
Pháp vị đậm nét diệu kỳ!
Hương thơm thanh tịnh tẩy đi não phiền.
Chân lý cao quý linh thiêng!
Trợ người tu đạo thoát điên trí bừng.
Hai lăm thế kỹ sáng trưng,
Hương lành tỏa khắp núi rừng đồng quê.
Chư Tăng những vị nguyện thệ,
Theo Cha kính quý não nề thoáng bay.
Hằng ngày hành pháp vui say,
Nhìn tâm tu tập chẳng say sắc trần.
Quý Ngài chánh niệm tịnh tâm,
Phiền não đâu khởi nơi tâm của Người.
Từ tâm tỏa khắp trong đời,
Khiến người con Phật nhẹ vơi ưu sầu.
Sát na chia pháp thâm sâu,
Giúp những hành giả vượt tàu trầm luân.
Ân đức Ba ngôi ngút tầng,
Chúng con hành pháp cúng dâng quý Ngài.
 
Tam Bảo - 69
 
Thông minh xuất chúng trong trần,
Đạt Đa Thái Tử muôn dân tỏ tường.
Thời trẻ sống ở cung vương,
Cuộc đời sung sướng vua thương nuông chiều.
Cha Thái Tử, quyết lập mưu,
Cột chân giữ kỹ trong triều thay ngôi.
Thế nhưng chí lớn thương người,
Tìm cách thoát tục xóa đời tan thương.
Từ đó tìm ra con đường,
Bằng cách tu đạo thoát phường vô minh.
Sáu năm khổ hạnh hành hình,
Nhưng mà chẳng đạt tâm linh an nhàn.
Một hôm tuyệt đẹp trăng ngàn!
Bồ-tát đắc chứng đạo vàng cao siêu!
Giáo pháp Ngài hiểu rất nhiều,
Nhưng mà chỉ dạy những điều thâm sâu.
Khiến cho nhân loại hiểu mau,
Dễ dàng tu tập vượt tàu vô sanh.
Chân lý Ngài dạy trong thanh,
Chyển mê khai ngộ phá thành si mê.
Năng lực pháp bảo thật ghê,
Giúp người tu đạo quay về thiện tâm.
Phút giây tu tập âm thầm,
Hướng mình đến chốn niệm thầm pháp môn.
Giáo pháp diệu dụng ôn tồn,
Trợ người tu đạo bồn chồn còn đâu.
Chư Tăng những vị thâm sâu,
Cả hai pháp quý nhiệm mầu biết bao.
Quý Ngài tuổi lớn đức cao,
Kinh nghiệm dày dặn thanh tao tâm hồn.
Sát na hành pháp hộ môn,
Chia sẻ dân chúng một hôm ai cần.
Ân đức cao cả vô ngần,
Chúng con khắc kỹ thâm ân quý Ngài.
Công lao Tam bảo sâu dày,
Đệ tử hành pháp tỏ bày cúng dâng.
Pháp thí là pháp cao thâm,
Cha luôn tán thán và hằng ngợi khen.
 
Tam Bảo - 70
 
Ba-la-mật đã vun trồng,
Tròn đầy mười hạnh tợ bông đúng thời.
Trổ hoa giải trí người chơi,
Tô son tươi thắm đẹp đời thế gian.
Như Lai đức hạnh cao sang,
Phước đức trọn vẹn đạo vàng thành công.
Mang hoa tô điểm gian trần,
Giúp cho nhân loại thoát dần tan thương.
Ngài đã chứng đạt con đường,
Cao siêu vô giá muôn phương hưởng cùng.
Lên rừng xuống biển tứ vùng,
Ban rải pháp bảo tận cùng khắp nơi.
Thiện Thệ công hạnh tuyệt vời!
Xứng Thầy thiên hạ gương đời noi theo.
Chân lý tốt đẹp muôn chiều,
Khiến người tu đạo say yêu thi hành.
Nghĩa lý sắc bén rõ rành,
Trợ người hành đạo vượt thành si tham.
Những ai hành pháp quý vàng,
Chắc chắn sẽ đạt một tràng thành công.
Từ đó trí ruệ sâu thông,
Thấy rõ tam tướng khổ không vô thường.
Tứ Diệu Đế, pháp cao cường,
Hiểu thông pháp ấy tri tường lời Cha.
Khổ, Tập, Diệt, Đạo trong ta,
Tinh tấn thực tập để mà tường tri.
Những lời Ngài dạy diệu kỳ!
Giúp người con Phật hành trì tấn tu.
Thánh Tăng những vị chân tu,
Thực chứng Tứ Đế thiên thu an lành.
Quý Ngài đức hạnh trong thanh,
Trí tuệ sáng chói rọi quanh gian trần.
Ngày ngày chia sẻ pháp mầu,
Đến chư thiện tín ngõ hầu thực thi.
Những ai duyên đã đến kỳ,
Gặp được chư Vị thoát đi não phiền.
Ân đức Tam bảo thiêng liêng,
Chúng con quy ngưỡng thiên niên vĩnh hằng.
 
Tam Bảo - 71
 
Xuất trần Bồ-tát Đạt Đa,
Con vua Tịnh Phạn người cha anh hùng.
Thái tử nét mặt trung dung,
Khôi ngô tuấn tú từ dung gian trần,
Thời còn trẻ, vua cha nâng,
Thuê thầy dạy dỗ mười phân vẹn mười.
Phước đức tích lũy nhiều đời,
Kiếp này sinh trưởng tốt tươi cung vàng.
Đời sống gấm vóc cao sang,
Đầy đủ các thứ quà hàng thiếu chi.
Con thơ vợ đẹp diệu kỳ!
Thế nhưng vì đạo quyết đi tầm cầu.
Vào tu ở chốn rừng sâu,
Khổ hạnh nhẫn nại tìm câu sửa mình.
Sáu năm hành xác khổ hình,
Nhưng mà tâm chẳng tỏ minh chút nào.
Cuối cùng hành pháp thâm cao,
Hành Minh Sát Tuệ vượt rào vô minh.
Tuyệt vời thay! Pháp hạnh vinh,
Mang tia ánh sáng bình minh cho đời.
Tùy duyên Phạm Thiên thỉnh mời,
Thương cho nhân loại Ngài rời chân sang.
Cỏng hương pháp bảo vào làng,
Giúp những bạn đạo nhẹ nhàng tiến thân.
Chân lý Ngài chứng thậm thâm,
Vô sanh bất tử khổ trầm còn đâu.
Hương vị giáo pháp nhiệm mầu,
Trợ người tu đạo thoát tàu tan thương.
Chư Tăng hiện tại giẫm đường,
Người Cha kính quý đã thường đi qua.
Thánh Tăng từng vượt qua phà,
Dìu dắt dân chúng tạo đà trôi xuôi.
Quý Ngài thấm pháp của Người,
Tịnh tâm an lạc môi cười hỷ hoan.
Chư vị giúp đỡ dân gian,
Khiến cho thế giới bình an chan hòa.
Thành tâm đảnh lễ ngôi ba,
Và là hành pháp để mà đền ân.
 
Tam Bảo - 72
 
Māyā hoàng hậu đất người,
Phước đức tròn đủ vui tươi sinh tiền.
Sinh ra Thái Tử ngoan hiền,
Trí tuệ xuất chúng láng giềng hân hoan.
Bảy ngày sau, tạm lìa trần,
Tái sanh nhàn cảnh an thân nhẹ nhàng.
Đạt Đa con quý bình an,
Kiều Đàm nhi mẫu hỷ hoan chăm Ngài.
Hai chín tuổi, thoát vương ngai,
Tầm thầy học đạo mong ngày thoát thân.
Ba lăm tuổi, đẹp vô ngần!
Đạo vàng chứng đạt muôn phần an vui.
Tường tri chủ nhân tạo đời,
Vô minh, ái dục chính người đóng vai.
Dựng xây ngũ uẩn lâu dài,
Vào ra sinh tử mãi hoài trần gian.
Nay Ta thấy ngươi rõ ràng,
Không còn cơ hội buộc ràng Ta đâu.
Sau khi chứng đạo nhiệm mầu!
Ngài chẳng dừng nghỉ phút giây cho mình.
Mang pháp cao quý siêu minh,
Lên rừng xuống biển chia vinh cho đời.
Tả về Cha, không hết lời,
Đức hạnh tuyệt mỹ người người tỏ hay.
Chân lý Ngài chứng tuyệt thay!
Lan vào thế giới ngày ngày thấm sâu.
Bát Chánh Đạo, pháp nhiệm mầu!
Ai chăm hành chúng vượt cầu vô sinh.
Chư Tăng những vị thông tinh,
Hành pháp vi diệu hạnh vinh của Ngài.
Hướng dẫn dân chúng hằng ngày,
Thực thi pháp bảo dựng xây tâm lành.
Đệ tử tinh tấn thực hành,
Chóng chày sẽ thoát tử sanh luân hồi.
Chư Tăng một trong Ba ngôi,
Giúp người con Phật xa rời khổ đau.
Xin người cố gắng tu mau!
Hầu mong vượt ải bể dâu gian trần.
 
Tam Bảo - 73
 
Người Thầy vĩ đại muôn dân,
Cha lành thế giới chúng nhân nương nhờ.
Đánh tan sân nhuế thảnh thơi,
Vô minh thất trận lìa rơi khỏi Người.
Minh Hạnh Túc, thật tuyệt vời!
Từ bi rộng lớn không người nào hơn.
Trí tuệ sắc bén thông trơn,
Hiểu rành tam giới cuộc đời tịnh an.
Ngài sống với tâm thanh nhàn,
Niết-bàn chứng đạt dự hàng thánh nhân.
Nghĩ về Cha, đẹp trăm phần,
Phước đức đầy đủ trau tâm dễ dàng.
Chân lý Ngài chứng cao sang,
Ly khổ đắc lạc vững vàng người nương.
Giáo pháp thâm sâu tỏ tường,
Giúp người con Phật phá trường mê si.
Gốc sanh tử, từng nằm lì,
Trong tâm hành giả dễ chi diệt dần.
Phúc thay có pháp sâu thâm,
Trợ người con Phật tẩy lần ngày đêm.
Thiền quán để thấy sâu miền,
Cố hữu nhiều kiếp kết liền trong tâm.
Lành thay đức Phật xuất trần,
Dạy pháp vi diệu diệt dần vô minh.
Hiện nay Tăng đoàn hạnh vinh,
Dìu dắt dân chúng lộ trình minh phân.
Quý Ngài một trong Ba phần,
Học tu vững chắc thấm nhuần đạo tâm.
Khoang dung rộng lượng nhiệt tâm,
Hướng đến nhân loại chia phân pháp lành.
Chỉ mong đạo hữu gắng hành,
Lời vàng Cha quý để dành từ lâu.
Đức Tam bảo, thật nhiệm mầu!
Chúng con hành pháp ngõ hầu đền ân.
 
Tam Bảo - 74
 
Thái Tử Đạt Đa xuất trần,
Con vua Tịnh Phạn muôn dân hài lòng.
Thời trẻ khôn tột vô song,
Bạch thiệp sắc bén tư phong bên ngoài.
Thân tâm tuyệt hảo cả hai,
Dễ dàng chinh phục những ai gặp Ngài.
Năm mười sáu tuổi chung tay,
Kết hôn công chúa tuyệt thay hương trời.
Vua cha chỉ giáo vâng lời,
Cho nên chấp nhận cuộc đời tục gia.
Thế nhưng tâm niệm bay xa,
Cung thành sẽ vượt giúp tha cứu mình.
Chí lớn đạt đạo quang minh,
Tu hành đoạn tận vô minh trí bừng.
Thế mà chẳng muốn nghỉ dừng,
Phạm Thiên thỉnh ý vui mừng ra đi.
Đức hạnh Như Lai diệu kỳ!
Giúp đỡ thiên hạ tẩy đi não phiền.
Giáo pháp Ngài chứng vô biên,
Nhưng mà chia sẻ ít điều quý cao.
Khiến người con Phật vượt rào,
Kiếp này đoạn khổ kiếp sau an lành.
Những ai nhẫn nại trung thành,
Hành thâm pháp ấy tử sanh chẳng còn.
Vui sơn hà, lạc núi non,
Thân tâm thanh tịnh đâu còn thương đau.
Chư Tăng đệ tử quý cao,
Thay mặt Thiện Thệ đi vào thế gian.
Chia sẻ giáo pháp quý vàng,
Giúp người tu đạo vượt ngàn gian lao.
Quý Ngài hiện kiếp anh hào,
Chinh phục ma chướng thâm sâu trong mình.
Kính lạy Tam bảo cao minh!
Đệ tử tinh tấn thoát mình trầm kha.
Chúng con khắc kỹ ân Cha,
Sát na hành pháp vượt phà đại dương.
Xứng danh đệ tử cao cường,
Đúng người con hiếu miên trường của Cha.
 
Tam Bảo - 75
 
Hạnh phúc thay! Vĩ nhân lành,
Xuất trần từ đó trong thành vương cung.
Trên mảnh đất quý trung dung,
Rất nhiều tôn giáo trong vùng Ngài sinh.
Đặc biệt tà giáo đùng đình,
Tin vào thượng đế cứu tinh muôn người.
Có ai cứu rỗi cuộc đời?
Chính anh có thể thay đời anh thôi.
Giai cấp phân chia khắp nơi,
Trong nước Ấn Độ khiến người tan thương.
Bồ-tát biết rõ hướng phương,
Xuất hiện đúng lúc khai đường dạy dân.
Nghĩ đến Như Lai tuyệt trần!
Muôn người quy ngưỡng nhân gian trọng thờ.
Thiện Thệ khám phá khung trời,
Tìm ra chân lý cho đời thực thi.
Tam Pháp Ấn, thật ly kỳ!
Vạch ra bản chất tiết chi rõ ràng.
Tam Tướng giúp người mở mang,
Hướng nhìn sâu rộng khổ nàng lánh xa.
Giới Định Tuệ, đáng tán ca,
Những ai hành pháp vượt phà trầm luân.
Người ơi! Tinh tấn chung quân,
Hành thâm giáo huấn Minh Quân chỉ bày.
Hiện nay chư Tăng là thầy,
Thay mặt chư Phật chỉ bày pháp phương.
Quý ngài thấu hiểu tận tường,
Từ bi bác ái luôn thuờng quan tâm.
Hằng ngày chia sẻ pháp thâm,
Giúp người con Phật vững tâm khi hành.
Ân đức Tam bảo trọn lành,
Chúng con dõng mãnh tu hành gieo duyên.
Như thế xứng danh con hiền,
Xứng làm con hiếu thiên niên trong trần.
 
Tam Bảo - 76
 
Người Cha kính quý trên đời,
Đó là đức Phật muôn người kính yêu.
Đức tu của Ngài cao siêu,
Vượt qua khổ ải thoát miền trầm kha.
Từ ái của Cha tuyệt mà,
Mát mẻ Tam giới cả nhà hưởng chung.
Trí tuệ bất tận không cùng,
Bao la biển cả trùng trùng đại dương.
Lục thông Ngài đạt phi thường,
Chính vì thế ấy tỏ tường tâm tha.
Người ban bài pháp đang là,
Khiến cho đối thủ hoan ca reo mừng.
Chân lý Ngài chứng sáng trưng,
Hiện thực thâm thúy thế nhưng dễ hành.
Ai người mãi mãi trung thành,
Tinh tấn nỗ lực pháp lành Cha trao.
Chắc chắn sẽ sớm thoát rào,
Ngay kiếp hiện tại vượt ao gian trần.
Tứ Diệu Đế, thật sâu thâm!
Trợ người con Phật thoát dần đau thương.
Giáo pháp cao quý miên trường,
Người hành hưởng tận ngọt hương pháp mầu.
Những lời Cha dạy thâm sâu,
Giúp những hành giả thoát cầu tử sanh.
Sống trong giáo huấn Cha lành,
Tâm an thân lạc khổ vành còn đâu.
Hiện thời chư Tăng dẫn đầu,
Hướng dẫn dân chúng bẻ cầu trầm luân.
Đức tu quý Ngài thấm nhuần,
Từ bi bác ái lan cùng Tam thiên.
Ngày ngày hành pháp thánh hiền,
Chia sẻ lời dạy đến miền người mong.
Mục đích trợ họ thoát trần,
Khổ cửa khóa chặt đau tâm chẳng còn.
Công lao Tam bảo tợ non,
Chúng con khắc kỹ sắc son trong lòng.
 
Tam Bảo - 77
 
Nghìn xưa lưu dấu Cha hiền,
Xuất hiện cõi thế cứu miền si mê.
Thoạt đầu quyết chí quay về,
Đánh bọn quái dị não nề trong tâm.
Sau khi thắng bọn giặc thần,
Ngũ ngầm bất tận trong tâm của Ngài.
Từ đó tâm hồn đổi thay,
Trí tuệ rực chiếu ban mai sáng bừng.
Lúc đầu lưỡng lự lừng chừng,
Chưa đi thuyết pháp độ rừng dân mê.
Về khuya Phạm Thiên xuống kề,
Cung kính lễ Phật tiện bề van xin.
Lạy Ngài bi mẫn thương tình,
Vào trần để độ chúng sinh lâm màn.
Ba lần Phạm Thiên vái van,
Như Lai hoan hỷ lên đàng độ dân.
Giáo pháp cao quý vô song,
Mang vào Tam giới lột gông não phiền.
Bốn lăm năm, thật thần tiên!
Quên hẳn ngũ uẩn tinh chuyên độ đời.
Chân lý Người chứng tuyệt vời!
Hai lăm thế kỹ vẫn ngời sáng tươi.
Những ai hành pháp của Người,
Khổ đau vắng bóng môi cười tịnh thanh.
Nhân quả nghiệp báo rành rành,
Tư do dân chủ người lành hưởng an.
Lý nghĩa thâm thúy muôn ngàn,
Khiến cho hành giả hân hoan thi hành.
Hiện nay chư Tăng trong thành,
Thay mặt Thiện Thệ ngọn ngành chia phân.
Quý Ngài tu niệm âm thầm,
Sâu sắc trong pháp gọt dần vô minh.
Chia sẻ giáo huấn thông tinh,
Đến cho nhân loại vượt mình trầm kha.
Ân đức Ba ngôi đáng ca,
Phước đức Tam bảo lan xa gian trần.
 
Tam Bảo - 78
 
Kinh thành Xá-vệ thời xa,
Vua cha Tịnh Phạn hoan ca điềm lành.
Bởi vì Thái Tử tuấn thanh,
Trội hơn thiên chúng hùng anh xuất trần.
Khôi ngô lịch thiệp muôn phần,
Tâm hồn trong sáng hồng trần chẳng mê.
Từ bi bác ái tràn trề!
Thương người yêu vật muôn bề quan tâm.
Dẫu vua muốn nhốt trong trần,
Nhưng Ngài quyết chí vượt dần tam cung.
Tịnh Phạn vương, chẳng đồng lòng,
Thế mà Ngài muốn thoát vòng gian nan.
Một hôm cùng với bạn vàng,
Cung vàng thoát cổng vào hang tu hành.
Sáu năm khổ hạnh rừng xanh,
Kết quả chẳng đạt tịnh thanh khó tầm.
Ngày kia tháng năm trăng rằm,
Ngài chứng đạo quả trăm phần rõ thông.
Phạm Thiên thiết tha cầu mong,
Xin Người ban bố chánh tông pháp mầu.
Bi mẫn của Ngài rất cao!
Tình thương rộng lớn chỗ nào cũng sang.
Chia sẻ giáo pháp quý vàng,
Mục đích giúp đỡ nhân gian thoát màn.
Tứ Diệu Đế, thật vinh sang!
Khiến người con Phật tịnh an tâm hồn.
Ai người thấm pháp Thế Tôn,
Thân tâm thanh tịnh căn môn dẻo mềm.
Dễ dàng làm chủ tâm đen,
Ác nghiệp chẳng tạo lọt chen đất lành.
Chư Tăng những người tịnh thanh,
Sát na hành pháp ngọn ngành hiểu thông.
Thay mặt Phật, đến cộng đồng,
Thuyết giáo độ chúng mông lung vắng dần.
Như thế quý Ngài chung phần,
Đóng góp công sức một phần trong Tam.
Thành kính tri ân vô vàn!
Đệ tử đốt nén tâm nhang cúng dường.
 
Tam Bảo - 79
 
Cha yêu khuất bóng từ lâu,
Thế nhưng âm hưởng khắc sâu lòng người.
Đức hạnh Cha, thật tuyệt vời!
Không sao đánh mất trong đời hiện nay.
Hảo tướng xuất hiện bên ngoài,
Biểu lộ hạnh quý của Ngài trong tâm.
Làn da sáng bóng tuyệt trần,
Bụi không thể dính hồng trần đã tiêu.
Cho dù thế giới muôn chiều,
Nhưng mà đức độ của Người vang xa.
Cung vàng điện ngọc nguy nga,
Thế mà chẳng dính hướng ra giúp đời.
Tuổi hai chín, thật đẹp tươi!
Sức khỏe sung mãn môi cười dáng duyên.
Khôi ngô tuấn tú dịu hiền,
Con vua cha quý mọi miền thương yêu.
Đêm nọ quyết chí cao siêu,
Cung vàng thoát cổng vào miền thâm sâu.
Thi hành giáo pháp nhiệm mầu,
Canh ba đắc chứng vượt tàu vô minh.
Phạm Thiên từ tâm đầy mình,
Thỉnh cầu Thiện Thệ xuất trình độ tha.
Giáo pháp cao quý sâu xa!
Giúp người con Phật có đà trôi xuôi.
Theo dòng nước chảy của Người,
Khổ đau sớm đoạn rạng ngời tương lai.
Bốn lăm năm, thuyết giáo dài,
Biết bao dân chúng thoát đài thương đau.
Chân lý Ngài, dạy nhiệm mầu!
Cứu nhiều cảnh khổ buốt sâu tim người.
Chư Tăng hiện trong cuộc đời,
Những Người mô phạm xây đời sáng tươi.
Hằng ngày chia pháp đến người,
Giúp cho dân chúng rõ nơi an lành.
Hành giả tinh tấn tu hành,
Sớm nếm hương vị pháp lành Như Lai.
Chúng con quyết chí theo Ngài,
Đến khi đạt pháp tâm hài thân an.
 
Tam bảo - 80
 
Hạnh vàng văng vẳng trong trần,
Lan khắp Tam giới thiên nhân vui mừng.
Đó là Thiện Thệ ung dung,
Xưa kia từng sống tam cung huy hoàng.
Con vua Tịnh Phạn tâm vàng,
Phước đức trọn vẹn con ngoan hội về.
Từ vùng thành thị thôn quê,
Ai ai cũng biết biết về Đạt Đa,
Lúc còn trong cung thế nhà,
Thanh danh đã nỗi vang xa láng giềng.
Tuổi hai chín, tâm chẳng yên,
Ngày đêm hưởng lạc cho riêng chính mình.
Bao lần thao thức hiện tình,
Thương dân đau khổ quanh mình ngoài cung.
Từ đó quyết đi vào rừng,
Tầm thầy học đạo khảo từng tâm sinh.
Sáu năm khổ hạnh hành hình,
Nhưng mà chẳng mãn nguyện mình trước đây.
Rồi thì tạm xa vị thầy,
Đơn thân độc mã tháng ngày tu tâm.
Hôm nọ trăng tròn tháng năm,
Hoát nhiên đắc chứng lý chân pháp mầu.
Dùng thiên nhãn thông hướng đầu,
Xem người hóa độ ban câu sửa mình.
Đến vườn Lộc Giả truy tìm,
Năm bạn đồng nghiệp của mình xa xăm.
Ban pháp Tứ Đế sâu thâm,
Trần Như liễu ngộ tận tâm an lành.
Từ đó đi khắp vương thành,
Mục đích ban pháp tịnh thanh nước nhà.
Chân lý Ngài chứng tuyệt mà,
Khiến cho dân chúng nhà nhà vui an.
Chư Tăng hiện sống trong trần,
Giúp người con Phật xóa dần si mê.
Hằng ngày hành pháp quay về,
Quê hương an lạc muôn bề tịnh thanh.
Quý Ngài những Vị hùng anh,
Thắng bọn quái dị giặc hành trong tâm.
 
Tam Bảo - 81
 
Cung vàng điện ngọc ba mùa,
Ủ ấp Thái Tử con vua nước người.
Sơn hào hải vị tuyệt vời,
Mua vui đủ loại vây đời Thiện Nhân.
Vua cha mưu kế trăm phần,
Tìm phương giữ lại trong tầng tam cung.
Con một vua chúa trong vùng,
Trưởng thành thừa kế ung dung an lành.
Thế nhưng chí lớn vượt thành,
Tầm thầy học đạo chúng sanh độ dần.
Sáu năm thoát cổng xuất trần,
Ngày nọ chứng đắc sâu thâm đạo mầu.
Phạm Thiên hiểu ý thỉnh cầu,
Xin Ngài nhẹ bước tiến sâu cứu đời.
Giáo pháp Người đắc tuyệt vời!
Rõ ràng minh bạch giúp người tiện đi.
Tam Tướng phân tích tiết chi,
Tứ Đế vi diệu tẩy đi ưu sầu.
Nhân quả nghiệp báo thâm sâu,
Khiến người tu đạo tìm câu sửa mình.
Thiền Định thiền Quán phân minh,
Người hành gặt hái quả vinh an lành.
Chân lý thâm thúy tinh anh,
Trợ người con Phật khổ vành lìa xa.
Những ai hành pháp của Cha,
Sớm muộn sẽ đạt khúc ca khải hoàn.
Chư Tăng ruộng phước quý sang,
Là nơi nương tựa hành trang cho đời.
Đức hạnh quý Ngài tuyệt vời!
Ngày đêm tu học chẳng rời trang kinh.
Sát na tinh tấn an bình,
Xuống trần chia pháp hạnh vinh đến người.
Sáng tinh sương, mỉm môi cười,
Lạc an mang đến trao đời vui tươi.
Thành tâm kính lễ ân Người!
Chúng con một dạ chẳng rời lòng tu.
Tinh tấn chiến thắng nội thù,
Xứng danh con Phật thiên thu vĩnh hằng.
 
Tam Bảo - 82
 
Rā-hu-la, mới lọt lòng,
Đat Đa Thái Tử thoát vòng hoàng cung.
Vợ hiền con quý từ dung,
Thế mà Người bỏ vào rừng xuất gia.
Phải chăng Thái Tử ác tà?
Nhẫn tâm quên hẳn vua cha vợ lành.
Những lời chỉ trích trong thành,
Người đi quên cả cha lành con xinh.
Cộng thêm người vợ chung tình,
Làm sao vào chốn u minh tu hành?
Thật ra từ tâm tịnh thanh,
Thương người yêu vật quanh vành đại dương.
Cho nên gạt gánh luyến thương,
Ái tình vợ quý chẳng vương con hiền.
Rời cha cung điện tạm yên,
Mục đích tu đạo cứu mình độ tha.
Ngày nọ đắc đạo hoàn ca,
Quay về giác ngộ người cha chính mình.
Độ Rā-hu-la đẹp xinh,
Cứu vợ quý, và Mẹ mình trước đây.
Nghĩ về Ngài, thật tuyệt thay!
Từ tâm rộng lớn phủ dày Giới tam.
Như vậy Ngài đâu ác phàm?
Ngược lại bậc thánh mở đàng cho dân.
Nếu Người ở lại cung trần,
Làm sao cứu vớt thân bằng chúng sanh.
Giáo pháp người đạt phân rành,
Đưa đường chỉ nẽo ngọn ngành tiện theo.
Khiến người trí cao tuệ nghèo,
Ai ai cũng thoát cheo leo phập phồng.
Công năng pháp ấy vô song,
Giúp người con Phật một lòng tấn tu.
Chư Tăng hiện sống trong khu,
Dìu dắt Phật tử vượt tù vô minh.
Quý Ngài chánh trực quang minh,
Một lòng một dạ độ sinh hóa đời.
Ân Tam bảo, thật cao vời!
Chúng con hành kỹ những lời Cha trao.
 
Tam Bảo - 83
 
Ba-la-mật, thật đủ đầy,
Tu tập nhiều kiếp đến ngày hôm nay.
Kiếp cuối Người vinh hạnh thay!
Sinh vào cung điện con Ngài Minh Quân.
Tam cung đầy dẫy ngọt trần,
Thích gì cũng có mọi phần sẵn trong.
Chôn vùi Thái Tử dục trần,
Vua cha bày kế tầng tầng bủa vây.
Ý định Tịnh Phạn muốn xây,
Cung cấp Thái Tử thứ này món kia.
Như thế làm sao xa lìa?
Hoàng cung lộng lẫy món kia thứ này.
Nhưng mà từ tâm sâu dày,
Cho nên Thái Tử quên ngày vui cung.
Vào sâu hành pháp trong rừng,
Tinh tấn thực tập gột từng ác tâm.
Sát na triệt chúng dần dần,
Cuối cùng chứng quả đoạn thần vô minh.
Phạm Thiên thương tha yêu mình,
Đêm khuya nhẹ bước đến tìm thỉnh Cha.
Thầy ơi! Thương cõi Ta bà,
Cứu giúp dân chúng vượt phà đại dương.
Với lời cung thỉnh thân thương,
Thích Ca cất gót lên đường độ dân.
Giáo pháp Ngài chứng diệu thâm!
Chia sẻ đạo bạn vạch trần vô minh.
Những ai cố gắng chuyên tinh,
Ắt hẳn sớm thoát tử sinh luân hồi.
Chân lý cao quý tuyệt vời!
Càng thi càng nếm ngọt bùi pháp hương.
Chư Tăng đang sống trùng dương,
Tinh tấn soi nẽo lối đường người qua.
Đức hạnh quý Ngài lan xa,
Từ tâm rộng lớn bao la Tam tầng.
Ân Ba ngôi, thật sâu thâm!
Chúng con hành pháp cúng dâng đến Người.
 
Tam Bảo - 84
 
Hoàng hậu Māyā mỹ miều,
Phước đức sâu thẳm trong triều đình xưa.
Hằng luôn tâm sự với vua,
Làm sao có chút trai vừa nối ngôi.
Mộng kia nay đã thật rồi,
Tháng năm trăng lớn xuất đời Thượng Nhân.
Bảy ngày đúng, Bà từ trần,
Sanh vào Thiên cảnh mọi phần an vui.
Di mẫu người em tuyệt vời!
Thay chân Hoàng Hậu nuôi đời Đạt Đa.
Mười sáu tuổi, nghe lời Cha,
Kết hôn công chúa Đà-la xứ người.
Rā-hu-la vừa ra đời,
Đat Đa Cha quý lại rời chân sang.
Cùng Xa-nặc, vào sâu hang,
Tầm thầy học đạo vinh quang cho mình.
Ngày kia đắc chứng tâm minh,
Phiền não lớp lớp trong hình diệt tiêu.
Cuộc đời tự tại đã nhiều,
Nhưng mà dân chúng muôn chiều chưa yên.
Qua lời thỉnh cầu Phạm Thiên,
Như Lai cất bước vào xuyên thôn thành.
Với mục đích, độ chúng sanh,
Vơi sầu bớt khổ đoạn sanh tử trầm.
Giáo pháp vô giá sâu thâm,
Khiến người tu đạo hồng trần nhạc phai.
Ai người tinh tấn theo Ngài,
An lạc hiện kiếp khổ đài thoáng bay.
Chân lý đơn giản nhưng hay,
Trợ người hành pháp thoát ngay não phiền.
Chư Tăng đức tính trung hiền,
Tu tâm dưỡng tánh láng giềng hưởng chung.
Hằng ngày chia pháp trung dung,
Của Cha yêu quý trong vùng Giới tam.
Đem ánh sáng đạo hạnh vàng,
Dìu dắt nhân loại đạt tràng thành công.
Đức hạnh Ba ngôi vô song,
Đệ tử đốt nén hương lòng cúng dâng.
 
Tam Bảo - 85
 
Tịnh Phạn Vương, minh quân mà,
Cho nên dân chúng cả nhà đều thương.
Tích lũy phước đức miên trường,
Trải qua nhiều kiếp khôn lường trước đây.
Hiện kiếp xuất hiện trần này,
Đạt Đa duyên kết sinh ngay cung vàng.
Đời sống nhung lụa cao sang,
Gấm vóc mọi thứ cung vàng tiện nghi.
Thế nhưng duyên đã đến kỳ,
Lên đường quyết chí có gì luyến lưu.
Vua cha vợ đẹp đáng yêu,
Con hiền đức hạnh chẳng xiêu lòng Ngài.
Cùng Xa-nặc, lên ngựa bay,
Vào rừng tu tập tìm ngay tâm mình.
Sáu năm khổ hạnh buốt hình,
Chẳng đạt đạo quả như mình từng mơ.
Cuối cùng Người quay vào bờ,
Tu tập Thiền quán bẻ cờ vô minh.
Ngày kia đạt đạo chính mình,
Với lời khẩn thỉnh van xin Thiên Thần.
Đồng ý thế nhưng âm thầm,
Vân du dời gót độ dần chúng sanh.
Giáo pháp Cha dạy phân rành,
Chánh trực thực dụng chỉ dành lạc an.
Ai người thực thi pháp vàng,
Chóng chày sẽ thoát nẽo hoang đường mờ.
Chân lý cao quý trọng trờ,
Chuyên sâu hành niệm vượt bờ tan thương.
Bệnh khổ chúng dân miên trường,
Trong Tam giới hiện thường thường chạm va.
Chúng sanh ai muốn vượt phà,
Không cách nào khác theo Cha thực hành.
Hiện giờ chư Tăng trong thành,
Những Người mô phạm trong vành đại dương.
Quý Ngài anh dũng kiên cường,
Thắng bọn ma quái thấm vương trong mình.
Chư Vị chia pháp hạnh vinh,
Khiến cho thế giới an bình muôn năm.
 
Tam Bảo - 86
 
Yā-yu-đā-la vợ lành,
Kết hôn Thái Tử thời thanh xuân còn.
Chăm sóc Đạt Đa vuông tròn,
Yêu thương trìu mến sắc son trong lòng.
Bát chén chưa lần chẹt song,
Tại sao Thái Tử thoát vòng vương cung?
Phải chăng tim sắt gan đồng?
Hay là phụ nghĩa vợ chồng phu thê?
Thật tình chí Ngài rất ghê,
Xuất gia tu đạo muôn bề hiếu trung.
Đắc đạo chính mình ung dung,
Có pháp đền nghĩa tột cùng thế gian.
Nếu Ngài sống trong cung vàng,
Làm sao thế giới vinh quang sáng ngời.
Tam cung viếng thăm độ người,
Vua cha kính quý và người vợ yêu.
Ban trao thánh sản cao siêu,
Rā-hu-la nắm muôn chiều hỷ hoan.
Chân lý Ngài chứng huy hoàng,
Chính mình thoát khổ xóm làng bớt đau.
Giáo pháp siêu thế nhiệm mầu,
Người hành hưởng tận thâm sâu ngọt lành.
Bát Chánh Đạo, thật phân rành,
Giúp cho hành giả vượt thành si mê.
Năng lực giáo pháp đề huề,
Khiến người tu đạo quay về thiện tâm.
Phật tử tín trung âm thầm,
Tu hành tinh tấn thoát dần khổ đau.
Tăng bảo vi diệu quý cao!
Thường xuyên chỉ nẽo lối vào thánh sông.
Ai người cố công thật lòng,
Thực thi lời dạy thanh trong của Ngài.
Không lâu sẽ được thoát ngay,
Khổ não sâu kín vò giày trong tâm.
Kính lạy Tam bảo thâm ân!
Chúng con tu học mười phân đáp đền.
Như thế xứng tên con hiền,
Rạng danh Cha quý thiên niên trong trần.
 
Tam Bảo - 87
 
Ánh sáng bình minh đẹp tươi,
Chiếu khắp Tam giới người người hưởng chung.
Từ bi trí tuệ trung dung,
Tươi mát nhân loại thấm nhuần chúng sanh.
Nghìn xưa lưu dấu Cha lành,
Khắc kỹ tâm khảm ngọt lành nhân gian.
Đó là Như Lai xuất trần,
Hai lăm thế kỹ hương âm vẫn còn.
Tình thương thấm đượm lòng con.
Bi tâm rải khắp núi non tứ bề.
Mục đích hướng họ quay về,
Thiện nghiệp vun đắp sum xuê tâm hồn.
Pháp lành lắng dịu bồn chồn,
An tâm gặt hái ngũ môn dễ kềm.
Chân lý Ngài chứng thâm uyên,
Gọt đi sân nhuế dẹp yên hôn trầm.
Bát Chánh Đạo đẹp muôn phần,
Thực hành trọn vẹn tuệ dần sáng trong.
Những lời Ngài dạy tuyệt ròng,
Lánh xa tội lỗi thoát vòng khổ đau.
Hướng đến lý tưởng nhiệm mầu,
Vuợt qua khổ ải than sầu tiêu tan.
Tam Tướng thì rất rõ ràng,
Nếu ai thấm đượm khổ dần thoáng bay.
Sát na áp dụng pháp này,
Khổ đau giảm thiểu tham dày còn đâu.
Chư Tăng chí lớn tâm cao,
Nỗ lực tu học vượt rào trầm kha.
Ngày ngày ghé thăm trần sa,
Thuyết pháp dạy đạo cả nhà hỷ hoan.
Chia sẻ những kinh nghiệm vàng,
Giúp người hành giả vượt ngàn thương đau.
Những ai phước duyên thâm sâu,
Gặp thánh Tăng quý nhiệm mầu biết bao.
Tán dương Tam bảo phước cao,
Hành pháp dâng cung phước nào chẳng sinh.
Kính lạy Ba ngôi quang vinh,
Chúng con tinh tấn quán mình tu tâm.
 
Tam Bảo - 88
 
Kính lạy Thượng Sĩ, Thế Tôn,
Cha lành Ba cõi tâm hồn tịnh thanh.
Nét mặt sáng chói tinh anh,
Làn da mịn láng mắt xanh dịu hiền.
Tướng hảo trội hơn Phạm Thiên,
Từ âm mát lạnh thiên nhiên khác gì.
Mỗi sáng Ngài bước ra đi,
Vào làng khất thực rồi đi trở về.
Dân chúng mến phục trăm bề,
Ngoại hình Thượng Sĩ đề huề vĩ nhân.
Nội tâm lại rất tư trầm,
Chánh niệm tĩnh giác bước chân trọn lành.
Hảo tướng tuyệt hơn bức tranh,
Không tâm phân biệt chúng sanh trong trần.
Sau khi chứng pháp diệu thâm,
Phạm Thiên xuống lễ thỉnh cầu Thế Tôn.
Ngài ơi! Cố gắng mở lòng,
Giúp cho dân chúng thoát vòng vô minh.
Hoan hỷ lời cầu nhiệt tình,
Như Lai cất bước vào đình độ tha.
Giáo pháp Ngài đạt sâu xa,