Phương Pháp Thực Tập Thiền Minh Sát

Thứ tư - 10/12/2014 11:57
Phương Pháp Thực Tập Thiền Minh Sát

Phương Pháp Thực Tập Thiền Minh Sát

Phương Pháp Thực Tập Thiền Minh Sát do Đại Đức Mahāsī Sayādaw Giám Đốc Trung Tâm Thiền ở Rangoon soạn ra.

The Venerable Mahāsī Sayādaw

 

Nhận xét của Đại Đức Thiền Sư Kim Triệu

 

Nhận thấy cuốn sách giảng giải về Phương Pháp Thực Tế của môn Thiền Định, do thứ nam của ông bà Nguyễn Văn Hiểu phiên dịch rất hữu ích cho các Phật tử, nhứt là các thiền sinh nên chúng tôi đã yêu cầu thân mẫu của cố Bác sĩ Nguyễn Trạch Thiện cho phép ấn tống để phổ biến cho thiền sinh có dịp tìm học hỏi với các vị Đại Thiền Sư như Ngài Mahasi Sayadaw.

Đại Đức Thiền Sư Kim Triệu - 1984

 

 

Chúng tôi đã hội ý với gia đình cố Bác sĩ Nguyễn Trạch Thiện nên lần tái bản kỳ này có vài sửa đổi cho phù hợp với bản Anh Ngữ.

 Ngài Thiền Sư Khippapañño Kim Triệu - 2014

 


 

LỜI NÓI ĐẦU

 

           

            Nhân dịp lễ Kỷ-niệm cuối năm thứ 2,500 của Lịch-sử Truyền-bá Phật-Pháp, tôi phát tâm phiên dịch bản Anh-ngữ ra Việt-ngữ bài học về:

 

Phương Pháp Thực Tập Thiền Minh Sát

do

Đại Đức Mahāsī Sayādaw

Giám Đốc Trung Tâm Thiền ở Rangoon soạn ra.

 

            Tập nầy gồm bốn bài học cốt yếu, chỉ dạy phân minh phương pháp tu thiền và cách thức vượt khỏi những chướng ngại, thường phát sanh trên bước đường đầu, làm cho hành giả thối chí ngã lòng.  Thấy những kinh nghiệm trình bày có lợi ích thiết thực hơn nhiều loại sách về Thiền Minh Sát nên tôi không nệ tài hèn, dịch ra Việt-ngữ, với mục đích để cống hiến cho các bạn sùng mộ Phật-Pháp, thật tâm tìm đường siêu thoát khỏi nẻo Sanh, Già, Đau, Chết.

            Ai ai cũng công nhận rằng người tu Phật, tại gia cũng như xuất gia, nếu chỉ duyên theo Pháp-Học, bỏ Pháp-Hành thì dầu cố gắng học tập, tham khảo đến đâu cũng không thể thấu rõ Chân-lý của Phật-Giáo.

            Học rồi cần phải kinh nghiệm thực hành Giới, Định, Huệ mới bứng được gốc rễ của Tham, Sân, Si.  Chính Thiền Minh Sát là phương pháp căn bản để chứng đạo quả Tứ-Thánh và Niết-Bàn.

            Tôi kính dâng quả phúc phát sanh do sự thí-pháp nầy đến Đại Đức Mahāsī Sayādaw, là vị Thiền Sư viên mãn trong Pháp-Hành, được nhiều Phật tử trên hoàn cầu sùng mộ, đến xin thọ giáo học thiền; để đền đáp công phu soạn ra những bài học cốt yếu, rất hữu ích cho hàng sơ-cơ và để cầu xin được nương nhờ phép tế-độ của Ngài.

            Tôi cũng xin hồi hướng quả-phúc nầy đến toàn thể chúng sanh và cầu nguyện cho vạn-vật thái-bình, nước nhà thạnh-trị.

            Sau rốt tôi xin dâng quả-phúc nầy đến Tổ-tiên, Ông-bà cùng toàn thể thân nhân quyến-thuộc đã quá vãng và đặc biệt cho Bà ngoại tôi và Cha-Mẹ tôi còn tại tiền, mong cho các vị Ân-nhân của tôi, trong vô lượng kiếp quá-khứ và hiện-tại, được mau thành tựu nguyện vọng siêu thoát khỏi vòng sanh tử luân-hồi.

            Trong sự phiên dịch, dĩ nhiên có ít nhiều sai lầm, nhứt là về danh-từ chuyên môn, mong Chư vị Thiền-sư hoan hỉ chỉ dạy thêm cho.

 

Nguyễn-Trạch-Thiện


 PHƯƠNG PHÁP CĂN BẢN

 

Giai đoạn dự bị

          Hành giả nào thật tâm muốn cho thiền Minh Sát được phát triển và đạt tới tuệ trực giác trong đời hiện tại này, trước hết phải đoạn tuyệt những tư tưởng và hành động theo thế gian trong suốt thời gian thiền tập.  Khoa thực hành này, cốt để trau giồi tánh nết cho tinh anh, rất cần thiết như bước đầu tiên, hướng về sự phát triển riêng biệt của pháp thiền Minh Sát và giúp một phần quan trọng để chứng đạt Trực giác.  Hành giả phải nghiêm trì giới luật đã qui định cho hàng cư sĩ cùng bậc xuất gia.  Đối với Phật tử cư sĩ, thì thọ Bát quan trai giới trong những ngày giới (uposatha) và trong suốt thời gian tham dự khóa thiền.[1]  Nếu hành giả vì vô ý, lỡ khinh thị một bậc Thánh nhân,[2] hoặc xuất lờitrớ trêu, phải thân hànhsám hối hoặc sở cậy vì thiền sư của mình làm trung gian xin ân xá tội lỗi.

Trong chú giải có ghi rằng hành giả phải hoàn toàn tin nơi Đức Phật trong thời gian thiền tập.  Sự tin tưởng ấy có lợi ích, vì hành giả sẽ không kinh sợ khi thấy một vài ảo tưởng xấu xa hoặc ghê gớm trong lúc hành thiền.  Đồng thời, hành giả cũng xin thâu nhận dưới sự đảm bảo trực tiếp của thầy mình.  Sự lợi ích của điều này là ông thầy có thể thật tình chỉ dạy và dìu dắt dễ dàng.  Mục đích của pháp thiền này là để diệt trừ tham, sân, si, nguồn gốc của tất cả những bất thiện và đau khổ.  Thực tập chuyên cần hành giả sẽ thành công mỹ mãn.  Trong thiền quán, dựa trên nền tảng của chánh niệm (satipatthana) mà chư Phật và Thánh đệ tử đã đạt đến giác ngộ giải thoát.  Thật diễm phúc có được cơ hội thực hành Pháp mà các Ngài đã chứng đạt.

Trước khi thực tập thiền, hành giả cần suy niệm tóm tắt về “bốn pháp bảo vệ” mà Đức Phật đã giáo truyền.  Sự suy niệm sẽ giúp hành giả đạt được những lợi ích tâm lý trong giai đoạn này.  Bốn pháp bảo vệ ấy là:  Niệm ân đức Phật, niệm lòng từ, niệm thân bất tịnh, và niệm sự chết.

Pháp bảo vệ thứ nhất là kính lễ Đức Phật bằng sự chân thành biết ơn chín phẩm hạnh của Ngài:  Ngài là Đấng Trọn Lành, Bậc Toàn Giác, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhơn Sư, Phật-Thế Tôn.

Pháp bảo vệ thứ hai, niệm về tâm từ đối với tất cả chúng sanh hữu tình, lòng từ không phân biệt:

Nguyện cho tôi thoát khỏi oan trái, thân không tật bệnh, tâm không phiền não.  Nguyện cho tôi cũng như cha mẹ tôi, thầy tổ, thầy dạy, người thân, người không quen biết và người không thân thiện thoát khỏi oan trái, thân không tật bệnh, tâm không phiền não.  Nguyện cho tất cả chúng sanh thoát khỏi mọi điều thống khổ.

Pháp bảo vệ thứ ba, niệm về thân bất tịnh để giảm bớt sự dính mắc vào thân xác này.  Quán về sự uế trược của thể xác như bao tử, ruột, đàm, mủ, máu.[3]  Suy gẫm về những bất tịnh này sẽ làm giảm sự yêu quýcủa thể xác. (hoặcmủ, máu sẽ làm giảm đi sự yêu quý của thể xác).

Pháp bảo vệ thứ tư là lợi ích cho tâm lý khi niệm về sự chết.  Giáo pháp của Đức Phật đã dạy, mạng sống thật bấp bênh, cái chết là điều chắc chắn.  Sinh, bệnh, khổ, già và chết là những tiến trình của kiếp sống.

Khi bắt đầu thực tập, hãy ngồi với chân bắt chéo lên nhau.  Hành giả có thể cảm thấy thoải mái hơn khi hai chân cùng để sát trên sàn thay vì bắt chéo, chân này đè lên chân kia.  Nếu cảm thấy ngồi trên sàn cản trở cho việc hành thiền, hãy tìm cách ngồi nào cho thoải mái hơn.

 

NHỮNG BÀI HỌC CĂN BẢN

 

Bài học thứ nhứt

          Hành giả cố gắng tập gom tâm nơi bụng.  Kế đó chú tâm cho biết sự chuyển động “phồng lên”, “xẹp xuống” của bụng mình.  Nếu những chuyển động ấy, ban sơ không được nhận thấy rõ rệt, hành giả nên để tay trên bụng để cảm nhận sự phồng lên và xẹp xuống này.  Sau một thời gian, sự chuyển động “lên” do hơi thở vô và “xuống” do hơi thở ra, sẽ trở nên rõ rệt.  Chừng ấy hành giả phải chú tâm niệm “phồng” khi bụng phồng lên, và niệm “xẹp” khi bụng xẹp xuống.  Phải cố gắng cho biết rõ rệt mỗi chuyển động của bụng khi nó phát sanh.

          Có lẽ người ta sẽ tưởng rằng cách thực tập này chỉ để biết hình thức của cái bụng, nhưng trái lại, chính là để biết sự chuyển động của nó.  Hành giả chẳng nên miệt mài theo những tư tưởng ấy, mà phải tiếp tục thiền tập như trên.

          Đối với hành giả sơ cơ, đây là phương pháp rất hữu hiệu để làm phát triển năng lực Niệm (Sati), Định (Samādhi) và Trực giác (Ñāna) trong thiền Minh Sát.  Hành giả càng thực tập tiến bộ, thì sự chuyển động của bụng sẽ càng rõ rệt.

Khả năng nhận thức những sự tiến triển của thân và tâm, phát sanh nơi mỗi giác quan, chỉ đạt được khi nào thiền Minh Sát phát triển đầy đủ. Tuy nhiên đối với hành giả sơ cơ, còn yếu ớt về pháp Niệm (Sati) và pháp Định (Samādhi) thì khó mà gom tâm vào mỗi sự chuyển động “lên, xuống”  khi nó phát sanh.  Hành giả sẽ bối rối không biết làm sao để cột tâm vào những chuyển động ấy.  Chỉ giản dị nhớ rằng đây là giai đoạn đang học tập phương pháp.

 Những chuyển động “lên, xuống” luôn luôn có hoài, hành giả khỏi cần phải tìm kiếm.  Rất dễ cho người sơ cơ chú tâm trên những chuyển động ấy.  Vì lẽ đó mà bài học thứ nhứt nầy được qui định là bài học căn bản trong môn thiền tập.

Hành giả phải tiếp tục tập theo bài học nói trên để nhận thức những chuyển động “lên, xuống” của bụng.  Nên nhấn mạnh rằng cần thiết phải chú tâm đến mỗi chuyển động “phồng, xẹp” và tuyệt nhiên không nên niệm ra tiếng.  Nên tránh đừng thở dài cũng đừng thở mau, bởi hành giả sẽ mau mệt và không thể tiếp tục thực tập.  Vậy xin lập lại rằng hành giả phải thường xuyên thực tập bằng cách nhận thức mỗi sự chuyển động của bụng, và trong khi ấy phải thở một cách bình thường.

 

Bài học thứ nhì

Trong khi hành giả quan sát chuyển động “lên, xuống”của bụng, có nhiều phóng tâm nảy sanh giữa lúc niệm “phồng, xẹp” như là:  tác ý, quan niệm, tưởng tượng .v.v.  Chẳng nên xem thường những phóng tâm ấy, trái lại phải theo dõi nó, liền khi nó phát sanh lên.  Phải để tâm ghi nhận từng cái phóng tâm, mỗi khi nó đến.

Nếu hành giả tưởng tượng, phải nhận biết như vậy và niệm “tưởng tượng, tưởng tượng”.  Nếu suy nghĩ điều chi, niệm “suy nghĩ, suy nghĩ”.  Nếu chỉ trích, niệm “chỉ trích, chỉ trích”.  Nếu dự định làm điều gì, niệm “dự định, dự định”.  Khi tâm phóng khỏi đề mục của thiền là theo dõi chuyển động phồng lên, xẹp xuống của bụng thì liền niệm “phóng tâm, phóng tâm”.  Nếu thấy tâm đi đến nơi nào, niệm “đi, đi”.  Khi đến nơi, niệm “đến, đến”.  Khi gặp người nào, niệm “gặp, gặp”.  Khi nói chuyện với người ấy, niệm “nói, nói”.  Khi biện luận với người ấy, niệm “biện luận, biện luận”.

Nếu hành giả thấy ánh sáng hay màu sắc thì niệm “thấy, thấy”.

Phải luôn luôn chú tâm niệm tất cả những ảo tưởng của tâm, cho đến khi ảo tưởng ấy tiêu mất.  Rồi tiếp tục niệm lại “phồng, xẹp” cho đều đặn, y theo bài học thứ nhứt và chẳng nên để gián đoạn.

Trong lúc chăm chú thực tập, nếu hành giả muốn nuốt nước miếng, phải chú tâm niệm “muốn, muốn”.  Và khi nuốt, niệm “nuốt, nuốt”.  Nếu muốn khạc nhổ, niệm “muốn, muốn” và khi khạc, niệm “khạc, khạc”.

Rồi trở lại bài học căn bản:  “phồng, xẹp”.  Nếu muốn khum cổ, niệm “muốn, muốn” và khi khum cổ, niệm “khum, khum”.

Nếu muốn ngưỡng cổ lên, niệm “muốn, muốn” và khi ngưỡng cổ, niệm “ngưỡng, ngưỡng”.  Liền sau khi ấy trở lại “phồng, xẹp”.

 

Bài học thứ ba

Vì phải thực tập rất lâu trong một oai nghi nhứt định ngồi hoặc nằm[4], nên hành giả sẽ có cảm giác mệt mỏi, hoặc tê cứng cả mình mẩy, tay chân.  Trong trường hợp ấy, hành giả gom tâm lại nơi có cảm giác, niệm “mệt, mệt” hoặc “cứng, cứng” cho đều đặn, không mau, không chậm.  Thường thì những cảm giác ấy dần dần êm dịu và tiêu mất.

Lại có khi cảm giác ấy càng lúc càng tăng thêm, đến đỗi chịu không nổi.  Nếu hành giả muốn đổi oai nghi, trước nhứt phải chú tâm, niệm “muốn, muốn”;  rồi mới bắt đầu xoay trở và trong mỗi cử động, phải niệm từ cái cử động theo thứ tự của nó.

Nếu muốn dở tay hay dở chân, niệm “muốn, muốn” và khi dở, niệm “dở, dở”; khi duỗi tay hay chân, niệm “duỗi, duỗi”;  khi co lại, niệm “co, co”;  khi để xuống, niệm “để xuống, để xuống”;  khi đụng, niệm “đụng, đụng”.  Các cử động ấy phải làm chậm rãi.  Liền khi đổi xong oai nghi rồi, trở lại niệm “phồng, xẹp”.  Nếu trong oai nghi mới hành giả cảm thấy nóng bức, khó chịu và muốn đổi oai nghi khác, phải nhớ thực hành y theo cách thức nói trên.

Nếu hành giả cảm giác ngứa ở phần nào trên thân thể, phải gom tâm vào nơi ấy và niệm “ngứa, ngứa” một cách đều đặn, không mau không chậm.  Khi cảm giác ngứa tiêu tan, hành giả trở lại niệm “phồng, xẹp”.  Bằng như cảm giác ngứa vẫn tiếp tục và tăng thêm đến nỗi muốn xoa, phải nhớ niệm “muốn, muốn”, rồi từ từ dở tay lên, niệm “dở, dở”.  Khi bàn tay đụng tới chỗ ngứa, niệm “đụng, đụng”.  Khi chậm rãi xoa, phải niệm “xoa, xoa”.  Nếu cảm giác ngứa tiêu tan và muốn nghỉ xoa, niệm “muốn, muốn”;  rồi vừa chậm rãi lấy tay ra vừa niệm “lấy ra, lấy ra”.  Khi bàn tay đặt trở lại chỗ cũ, đụng chân, niệm “đụng, đụng”;  rồi liền trở lại niệm “phồng, xẹp”.

Nếu có cảm giác đau hoặc khó chịu trên thân thể, phải gom tâm nơi chỗ ấy, niệm “đau, đau” hoặc “khó chịu, khó chịu” hoặc “đè nặng, đè nặng” hoặc “mệt, mệt” hoặc “choáng váng, choáng váng”.v.v.  Niệm đều đặn không mau không chậm.  Cảm giác đau nhức sẽ tiêu tan hoặc tăng thêm.  Nếu nó tăng, chẳng nên rối loạn và phải nhất quyết chú tâm niệm “phồng, xẹp”.  Nếu làm được như vậy, thường thường không còn cảm giác đau nhức nữa.  Nhưng nếu trong giây lát, hành giả thấy đau thêm và gần như chịu không nổi, phải ráng sức quên nó đi và chăm chú niệm “phồng, xẹp”.

Khi tiến triển trong sự chú niệm, hành giả có thể kinh nghiệm những cảm giác đau đớn mãnh liệt như:  nghẹt thở, bị dao cắt, vật nhọn đâm, kim chích, hoặc cảm giác khó chịu như có sâu bọ đương bò dài trên thân mình.  Đôi khi lại có cảm giác ngứa ngáy, hoặc như bị con chi cắn, bị rét lạnh, .v.v.  Khi xả thiền, hành giả có thể không còn cảm giác khó chịu ấy nữa, và khi hành trở lại, lại gặp cảm giác ấy khi hành giả có chánh niệm.

Tóm lại những cảm giác khó chịu nói trên chẳng nguy hiểm và cũng chẳng phải là hình thức của những chứng bịnh.  Ấy là những cảm giác bình thường, vẫn có luôn luôn trong thân thể.  Bởi trong tình trạng thông thường, tâm hay duyên theo những đề mục đáng chú ý, nên những yếu tố nhỏ nhen không quan hệ ấy bị khuất lấp.  Với sự phát triển của pháp hành, khả năng của tâm trở nên sắc bén thêm và hành giả có năng lực bắt lấy những cảm giác nhỏ nhặt ấy cho đến khi thắng phục được nó hoặc cho đến khi nó tiêu mất.  Khi nhất quyết hành thiền, hành giả sẽ không còn gặp sự khó chịu nào nữa.

Đôi khi hành giả thấy chán nản, thiếu tinh tấnnên ngưng hành thiền, có thể hành giả sẽ thấy cảm giác chán nản này lập đi lập lại trong quá trình thiền tập.  Nếu hành giả quyết tâm liên tục, sẽ vượt qua những cảm giác này và không bao giờ thấy khó chịu trong suốt khóa thiền nữa.

Nếu hành giả muốn xoay chuyển thân mình, niệm “muốn, muốn”.  Khi xoay, niệm “xoay, xoay”. Trong khi hành thiền, hành giả cảm thấy thân mình lắc tới, lắc lui.  Đừng sợ, cũng đừng thỏa thích hay muốn tiếp tục lắc mãi.  Mặt khác, hành giả nên nhớ rằng sự chuyển động ấy sẽ tự nhiên chấm dứt, nếu hành giả gom tâm vào đó và tiếp tục niệm “chuyển động, chuyển động”, một cách chậm rãi, không mau không chậm, cho đến khi hết chuyển động.

Nếu đã chú tâm niệm như thế, mà thân còn chuyển động thêm, hành giả nên dựa vào vách hoặc vào cột, hoặc nằm dài một chập, rồi ngồi dậy tiếp tục hành thiền.  Nếu thân run rẩy, hoặc đưa tới đưa lui, hành giả cũng làm như trên.

Khi tâm chú niệm phát triển, hành giả cảm giác run rẩy cả thân mình rồi hết, hoặc cảm giác lạnh sau lưng hoặc lạnh cùng mình.  Đây chỉ là trạng thái phỉ lạc (pīti) đã dĩ nhiên phát sanh, khi thiền tập có kết quả tốt đẹp.

Khi tâm an trụ, hành giả dễ bị giao động do một tiếng động nhỏ nhen, bởi lúc ấy hành giả cảm giác rất mạnh mẽ công hiệu của xúc (phassa), trong khi đương ở trong tình trạng định tâm tốt đẹp.

Lúc chú hết tâm lực vào quán niệm, hành giả có thể khát nước, nếu muốn đi uống nước, niệm “muốn, muốn” và trước khi đi uống, niệm “khát nước, khát nước”.  Muốn đứng dậy phải niệm “muốn, muốn” và trước mỗi cử động đứng dậy phải chú ý để tâm vào đó và niệm “đứng dậy, đứng dậy”.  Khi đứng dậy rồi, lúc để mắt nhìn về phía trước niệm “nhìn thấy, nhìn thấy”.  Khi muốn bước tới, niệm “muốn, muốn”.  Khi khởi đi, niệm “đi, đi” hoặc “trái, phải”.

Lúc đi, cần nhất phải gom tâm vào mỗi chuyển động, từ đầu tới cuối.  Trong lúc đi bộ hoặc đi kinh hành, cũng phải gom tâm vào mỗi chuyển động.  Hành giả phải tập chú tâm vào mỗi bước trong hai giai đoạn, niệm “dở, đạp”  “dở, đạp”.

Khi đã thuần thục theo cách trên rồi, phải tập chú tâm vào mỗi bước trong ba giai đoạn, niệm “dở, bước, đạp” “dở, bước, đạp”.

Khi nhìn thấy vòi nước, hay bình nước nơi hành giả đến uống, phải niệm “nhìn thấy,  nhìn thấy”.

Lúc dừng chân, niệm “đứng lại, đứng lại”

Lúc đưa tay ra, niệm “đưa ra, đưa ra”

Khi tay đụng ly, niệm “đụng, đụng”

Khi tay lấy cái ly, niệm “lấy, lấy”

Khi tay nhúng ly vào nước, niệm “nhúng, nhúng”

Khi tay đưa ly đến miệng, niệm “đưa, đưa”

Khi ly chạm tới môi, niệm “đụng, đụng”

Khi cảm giác mát mẻ, niệm “mát, mát”

Khi nuốt, niệm “nuốt, nuốt”

Khi để ly lại chỗ cũ, niệm “để lại, để lại”

Khi lấy tay ra, niệm “lấy ra, lấy ra

Khi hạ tay xuống, niệm “hạ xuống, hạ xuống”

Khi tay đụng bên hông, niệm “đụng, đụng”

Khi muốn trở lại chỗ cũ, niệm “muốn, muốn”

Khi xoay lưng, niệm “xoay, xoay”

Khi đi tới, niệm “đi, đi”

Khi tới chỗ và muốn dừng bước, niệm “muốn, muốn”

Khi dừng bước, niệm “đứng lại, đứng lại”.

Nếu muốn đứng đó một chập, phải tiếp tục niệm “phồng, xẹp”

Nếu muốn ngồi xuống, niệm “muốn, muốn”

Khi đi đến chỗ ngồi, niệm “đi, đi”

Khi đến nơi, niệm “đến, đến”

Lúc xoay lại để ngồi xuống, niệm “xoay, xoay”

Khi ngồi, niệm “ngồi, ngồi”.  Ngồi xuống chầm chậm và chú tâm niệm từng mỗi chuyển động của tay và chân trong tư thế ngồi.  Rồi thì trở lại niệm “phồng, xẹp”.

Khi muốn nằm, niệm “muốn, muốn”.  Rồi gom tâm trong mỗi chuyển động của thân thể, tay chân trong tư thế nằm, niệm “dở lên, ngay ra, hạ xuống, đụng, đang nằm”.  Rồi trở lại niệm “phồng, xẹp”.

Nếu cảm thấy đau, mệt mỏi, ngứa, .v.v.  phải niệm liền mọi cảm giác khi vừa phát sanh lên.  Niệm tất cả những cảm giác, tư tưởng, khái niệm, suy nghĩ cùng tất cả những chuyển động của thân thể, tay, chân.  Nếu không có chi đặc biệt để niệm thì trở lại niệm “phồng, xẹp”

 

*

*      *

 

Khi cảm thấy hôn trầm thì niệm “hôn trầm, hôn trầm”,  hoặc buồn ngủ thì niệm “buồn ngủ, buồn ngủ”.  Đến lúc pháp hành được tiến triển khả quan, hành giả sẽ vượt qua trạng thái hôn trầm và cảm thấy thân tâm nhẹ nhàng, mát mẻ.  Tiếp tục niệm “phồng, xẹp”.  Trong trường hợp hành giả mặc dầu cố gắng nhưng cũng không vượt qua được sự hôn trầm, thì cứ niệm “hôn trầm, hôn trầm” cho đến lúc rơi vào giấc ngủ.

Giấc ngủ chẳng chi khác hơn là tâm trạng liên tiếp của tiềm thức.  Nó giống như tâm trạng đầu tiên của thức tái sanh và như tâm trạng cuối cùng của thức trong lúc chết.  Trạng thái tâm ấy rất yếu ớt và không thể nhận biết rõ một đối tượng.  Khi thức giấc, tâm trạng này tiếp tục xảy ra một cách đều đặn giữa những lúc thấy, nghe, ngửi, nếm, thân đụng chạm và tâm suy nghĩ. Nhưng vì tâm trạng nầy tự nhiên không biểu hiện lâu, nên không được nhận thấy rõ rệt.  Tâm trạng nầy tiếp tục phát sanh trong giấc ngủ, và trở nên rõ ràng khi thức dậy bởi vì đó là một trạng thái tỉnh thức mà những suy nghĩ và đối tượng được nhận biết rõ ràng.

         Vừa thức giấc, hành giả nên bắt đầu niệm “thức dậy, thức dậy”.  Vì là bậc sơ cơ, thì có thể chưa niệm được ngay khi vừa mở mắt.   Nhưng hành giả nên bắt đầu niệm khi nhớ rằng cần phải tiếp tục hành thiền.  Ví dụ:  Nếu vừa thức giấc, hành giả suy nghĩ điều chi, nên biết rõ tâm đang suy nghĩ, liền niệm “suy nghĩ, suy nghĩ”.  Rồi tiếp tục niệm “phồng, xẹp”.  Khi ngồi dậy ở trên giường, phải chú tâm theo dõi và niệm mỗi cử động của thân mình, tay, chân và lưng.   Hành giả có nghĩ nhớ lúc thức giấc vào giờ nào không?  Nếu có, niệm “suy nghĩ, suy nghĩ”.  Có ý muốn ra khỏi giường không?  Nếu có, niệm “muốn, muốn”.  Nếu chuẩn bị đứng dậy, niệm “chuẩn bị, chuẩn bị”.  Khi ngồi, niệm “ngồi, ngồi”.  Nếu ngồi lâu, bắt qua niệm “phồng, xẹp”.

          Theo dõi mỗi cử động trong khi rửa mặt hoặc tắm và niệm theo thứ tự như:  “nhìn, nhìn”;“thấy, thấy”;“duỗi, duỗi”;“cầm, cầm”;“đụng, đụng”;“cảm giác, cảm giác”;“lạnh, lạnh”;“xoa, xoa”.v.v.   Trong lúc mặc quần áo, làm giường, mở hay đóng cửa và cửa sổ, cầm vật chi .v.v.   hành giả nên chú tâm niệm mỗi cử động theo thứ tự.

          Khi ăn hành giả cũng phải để tâm niệm từng chi tiết như:

          Khi nhìn thấy vật thực, niệm “nhìn, nhìn”

Khi gắp vật thực, niệm “gắp, gắp”

Khi đưa lên miệng, niệm “đưa, đưa”

Khi nghiêng đầu về phía trước, niệm “nghiêng, nghiêng”

          Khi vật thực vừa đụng môi, niệm “đụng, đụng”

          Khi để vật thực vào miệng, niệm “để, để”

Khi ngậm miệng lại, niệm “ngậm, ngậm”

Khi hạ tay xuống, niệm “hạ xuống, hạ xuống”

          Khi tay đụng dĩa, niệm “đụng, đụng”

Khi ngay cổ, niệm “ngay, ngay”

Khi nhai, niệm “nhai, nhai”

Khi biết vị, niệm “biết, biết”

Khi nuốt, niệm “nuốt, nuốt”.

Trong khi nuốt, vật thực đụng hai bên cuống họng, niệm “đụng, đụng”.

          Niệm, niệm như vậy mỗi khi hành giả dùng một miếng vật thực cho đến lúc hết bữa ăn.  Lúc ban sơ sẽ có nhiều sự thiếu sót, nhưng hành giả chớ nên thối chuyển, trái lại phải kiên trì luyện tập.  Lần lần, quen rồi chỉ còn sơ sót chút ít.  Đến khi thuần thục, hành giả sẽ biết thêm nhiều chi tiết tỷ-mỷ hơn nữa.

 

     


TIẾN TRIỂN TRONG THIỀN MINH SÁT

Sau khi luyện tập liên tiếp trọn một ngày và một đêm, hành giả sẽ nhận thấy pháp hành của mình được nhiều tiến bộ và có thể chú tâm lâu hơn vào sự phồng lên, xẹp xuống của cái bụng.  Đến lúc đó, hành giả sẽ nhận thấy có khoảng trống giữa những chuyển động “phồng”“xẹp”.  Nếu hành giả đang ngồi, thì niệm thêm tư thế ngồi như vầy:  “phồng, xẹp, ngồi”.  Khi niệm “ngồi” để tâm vào tư thế ngay thẳng của thân mình.  Nếu hành giả đang nằm, thì niệm “phồng, xẹp, nằm”.   Trong khi niệm đủ ba giai đoạn một cách dễ dàng, có thể phóng tâm còn phát sanh sau mỗi chuyển động phồng, xẹp khi đó hành giả có thể tiếp tục niệm “phồng, ngồi, xẹp, ngồi”.  Nếu hành giả đang nằm thì niệm “phồng, nằm, xẹp, nằm”.  Khi thấy khó tiếp tục niệm ba hay bốn giai đoạn, hành giả trở lại bài học căn bản là niệm hai giai đoạn ”phồng, xẹp”.                             

 

*

*      *

 

Trong khi hành giả thực tập đều đặn là niệm những cử động của thân, hành giả không cần quan tâm đến những vật mắt thấy và những tiếng tai nghe.  Nếu hành giả có thể chú tâm theo dõi những chuyển động phồng, xẹp của cái bụng, thì đồng thời cũng nhận biết luôn những đối tượng của nhãn quan và nhĩ quan khi vừa phát sanh lên.  Tuy nhiên, nếu hành giả cố ý dòm một vật chi, phải chú tâm niệm “thấy, thấy” đôi ba lần, rồi trở lại niệm “phồng, xẹp”.

Nếu thấy có người đi đến, hành giả niệm “thấy, thấy” đôi ba lần rồi trở lại niệm “phồng, xẹp”.

Nếu có âm thanh lớn như tiếng chó sủa, người nói chuyện hoặc ca hát, niệm “nghe, nghe” rồi trở lại niệm “phồng, xẹp”.

Nếu hành giả quên niệm hay bỏ qua những vật thấy và những tiếng động rõ rệt khi vừa xảy ra, hành giả đã vô tình rơi vào sự suy nghĩ đến những vật và tiếng động ấy thay vì chú tâm niệm “phồng, xẹp” và như thế không còn nhận thức rõ rệt các chuyển động phồng, xẹp nữa.  Chính sự chú tâm yếu ớt và sơ sót như vậy làm cho những nhơ đục của tâm được nảy nở và tăng trưởng.  Nếu có vậy hành giả phải niệm “suy nghĩ, suy nghĩ” đôi ba lần rồi trở lại niệm “phồng, xẹp”.  Nếu có quên niệm một cử động nào của thân, tay hoặc chân, liền niệm “quên, quên”, rồi trở lại niệm “phồng, xẹp”.

 

*

*      *

 

Nhiều lúc hành giả cảm thấy hơi thở chậm chạp và chuyển động lên xuống của bụng không được rõ rệt.  Trong trường hợp ấy, nên niệm “ngồi, đụng” nếu hành giả đương ngồi, hoặc niệm “nằm, đụng” nếu hành giả đương nằm.  Khi niệm “đụng” hành giả chẳng nên gom tâm vào một chỗ mà phải chú tâm vào nhiều chỗ liên tiếp khác nhau, ít nhất sáu, bảy nơi.[5]

 

Bài học thứ tư

Sau một thời gian thiền tập, hành giả có thể dãi đãi, biếng nhác khi thấy mình không được tiến bộ nhiều.  Tuyệt nhiên không nên bỏ cuộc.  Chỉ cần niệm “lười biếng, lười biếng”.

Trước khi đạt được sự chú tâm mạnh mẽ, định lực vững vàng và Tuệ Minh Sát, hành giả có thể hoài nghi về sự đúng đắn hoặc về sự hữu ích của phương pháp thực hành.  Trong trường hợp ấy, hành giả niệm “hoài nghi, hoài nghi”.  Có khi hành giả trông đợi hoặc ước nguyện được kết quả tốt.  Trong trường hợp nầy phải niệm “trông đợi, trông đợi” hoặc “ước nguyện, ước nguyện”.

Hành giả có cố gắng hồi tưởng lại cách thức cùng phương pháp thực tập từ lúc đầu đến bây giờ?  Nếu có thì niệm “hồi tưởng, hồi tưởng”.  Có khi nào hành giả quan sát đề mục thiền tập để xác định rằng đó thuộc về Tâm (Danh) hay Vật chất (Sắc)?   Nếu có hãy niệm “quan sát, quan sát”.  Hành giả có buồn vì pháp hành của mình không được tấn triển chăng?  Nếu có thì niệm “buồn, buồn”.  Trái lại, nếu tâm vui sướng vì có sự tiến bộ thì niệm “vui sướng, vui sướng”.  Đó là cách thức niệm mỗi khi có cảm giác hay tư tưởng phát sanh lên.  Nếu không có cảm giác hay tư tưởng chi cần phải niệm, hành giả trở lại niệm “phồng, xẹp”.

Phải hành thiền từ khi mặt trời mọc đến mặt trời lặn.  Như thế hành giả luôn luôn chăm chú trong thiền từ sáng đến chiều chẳng nên để cho gián đoạn chút nào.

Khi tiến được một vài nấc trong thiền, hành giả sẽ thấy không còn buồn ngủ và liên tiếp hành thiền cả đêm lẫn ngày.

 

*

*      *

 

Tóm lại, xin sơ lược phương pháp thực tập là hành giả phải chú tâm niệm mỗi tư tưởng dù tốt hay xấu, mỗi cử động của thân dù lớn hay nhỏ, mỗi cảm giác (thuộc về thân hay tâm) dù dễ chịu hay không dễ chịu .v.v.  Nếu trong thời gian thiền tập không có điều chi đặc biệt phát sanh lên để niệm thì hãy thường xuyên chú tâm vào chuyển động phồng lên xẹp xuống của bụng.  Khi cần phải di động, chú tâm nhận biết từng bước đi và niệm “bước, bước” hay “trái, phải”.  Nhưng trong lúc đi kinh hành, hành giả niệm mỗi bước trong ba giai đoạn: “dở, bước, đạp”

Hành giả nào thực tâm chuyên cần niệm niệm cả ngày lẫn đêm thì trong thời gian không lâu định lực sẽ phát triển để đạt đến Tuệ Minh Sát thứ tư là Tuệ Sanh Diệt[6] và tiếp đến là những tuệ giác cao hơn của Thiền Minh Sát (Vipassanā bhāvanā).

 

         

***************

 

Basic Practice

Preparatory Stage

If you sincerely desire to develop contemplation and attain insight in this your present life, you must give up worldly thoughts and actions during the training. This course of action is for the purification of conduct, the essential preliminary step towards the proper development of contemplation. You must also observe the rules of discipline prescribed for laymen, (or for monks, as the case may be) for they are important in gaining insight.  For lay people, these rules comprise the eight precepts which Buddhist devotees observe on Sabbath days (uposatha) and during periods of meditation.[7]  An additional rule is not to speak with contempt, in jest, or with malice to or about any of the noble ones who have attained states of sanctity.[8]  If you have done so, then personally apologize to him or her or make an apology through your meditation instructor. If in the past you have spoken contemptuously to a noble one who is at present unavailable or deceased, confess this offence to your meditation instructor or introspectively to yourself.

The old masters of Buddhist tradition suggest that you entrust yourself to the Enlightened One, the Buddha, during the training period, for you may be alarmed if it happens that your own state of mind produces unwholesome or frightening visions during contemplation. Also place yourself under the guidance of your meditation instructor, for then, he can talk to you frankly about your work in contemplation and give you the guidance he thinks necessary. These are the advantages of placing trust in the Enlightened One, the Buddha, and practising under the guidance of your instructor. The aim of this practice and its greatest benefit is release from greed, hatred and delusion, which are the roots of all evil and suffering. This intensive course in insight training can lead you to such release. So work ardently with this end in view so that your training will be successfully completed. This kind of training in contemplation, based on the foundations of mindfulness (satipaṭṭhāna), had been taken by successive Buddhas and noble ones who attained release. You are to be  congratulated on having the opportunity to take the same kind of training they had undergone.

It is also important for you to begin your training with a brief contemplation on the 'four protections' which the Enlightened One, the Buddha, offers you for reflection.  It is helpful for your psychological welfare at this stage to reflect on them. The subjects of the four protective reflections are the Buddha himself, loving-kindness, the loathsome aspects of the body, and death. First, devote yourself to the Buddha by sincerely appreciating his nine chief qualities in this way:

Truly, the Buddha is holy, fully enlightened, perfect in knowledge and conduct, a welfarer, world-knower, the incomparable leader of men to be tamed, teacher of gods and mankind, the awakened one and the exalted one.

Secondly, reflect upon all sentient beings as the receivers of your loving-kindness and identify yourself with all sentient beings without distinction, thus:

May I be free from enmity, disease and grief. As I am, so also may my parents, preceptors, teachers, intimate and indifferent and inimical beings be free from enmity, disease and grief. May they be released from suffering.

Thirdly, reflect upon the repulsive nature of the body to assist you in diminishing the unwholesome attachment that so many people have for the body. Dwell on some of its impurities, such as stomach, intestines, phlegm, pus, blood.[9] Ponder on these impurities so that the absurd fondness for the body may be eliminated.

The fourth protection for your psychological benefit is to reflect on the phenomenon of ever-approaching death. Buddhist teachings stress that life is uncertain, but death is certain; life is precarious but death is sure. Life has death as its goal. There is birth, disease, suffering, old age, and eventually, death. These are all aspects of the process of existence.

To begin training, take the sitting posture with the legs crossed. You might feel more comfortable if the legs are not inter-locked but evenly placed on the ground, without pressing one against the other. If you find that sitting on the floor interferes with contemplation, then obtain a more comfortable way of sitting. Now proceed with each exercise in contemplation as described.

Basic Exercise I

Try to keep your mind (but not your eyes) on the abdomen. You will thereby come to know its rising and falling movements. If these movements are not clear to you in the beginning, then place both hands on the abdomen to feel these rising and falling movements. After a short time the upward movement of exhalation will become clear.  Then make a mental note of rising for the upward movement, falling for the downward movement. Your mental note of each movement must be made while it occurs.  From this exercise you learn the actual manner of the upward and downward movements of the abdomen. You are not concerned with the form of the abdomen. What you actually perceive is the bodily sensation of pressure caused by the heaving movement of the abdomen. So do not dwell on the form of the abdomen but proceed with the exercise. For the beginner it is a very effective method of developing the faculties of attention, concentration of mind and insight in contemplation. As practice progresses, the manner of the movements will be clearer. The ability to know each successive occurrence of the mental and physical processes at each of the six sense organs is acquired only when insight contemplation is fully developed. Since you are only a beginner whose attentiveness and power of concentration are still weak, you may find it difficult to keep the mind on each successive rising movement and falling movement as it occurs.  In view of this difficulty, you may be inclined to think, "I just don't know how to keep my mind on each of these movements."  Then simply remember that this is a learning process. The rising and falling movements of the abdomen are always present and therefore there is no need to look for them. Actually it is easy for a beginner to keep his or her mind on these two simple movements.  Continue with this exercise in full awareness of the abdomen's rising and falling movements. Never verbally repeat the words, rising, falling, and do not think of rising and falling as words. Be aware only of the actual process of the rising and falling movements of the abdomen. Avoid deep or rapid breathing for the purpose of making the abdominal movements more distinct, because this procedure causes fatigue that interferes with the practice. Just be totally aware of the movements of rising and falling as they occur in the course of normal breathing.

Basic Exercise II

While occupied with the exercise of observing each of the abdominal movements, other mental activities may occur between the noting of each rising and falling. Thoughts or other mental functions, such as intentions, ideas, imaginings, are likely to occur between each mental note of rising and falling. They cannot be disregarded. A mental note must be made of each as it occurs.

If you imagine something, you must know that you have done so and make a mental note, imagining. If you simply think of something, mentally note, thinking. If you reflect, reflecting. If you intend to do something, intending. When the mind wanders from the object of meditation which is the rising and falling of the abdomen, mentally note, wandering. Should you imagine you are going to a certain place, note going. When you arrive, arriving. When, in your thoughts, you meet a person, note meeting. Should you speak to him or her, speaking. If you imaginarily argue with that person, note arguing. If you envision or imagine a light or colour, be sure to note seeing. A mental vision must be noted on each occurrence of its appearance until it passes away. After its disappearance continue with Basic Exercise I, by being fully aware of each movement of the rising and falling abdomen. Proceed carefully, without slackening. If you intend to swallow saliva while thus engaged, make a mental note intending. While in the act of swallowing, swallowing. If you spit, spitting. Then return to the exercise of noting rising and falling.

Suppose you intend to bend the neck, note intending. In the act of bending, bending.  When you intend to straighten the neck, intending. In the act of straightening the neck, straightening. The neck movements of bending and straightening must be done slowly.  After mentally making a note of each of these actions, proceed in full awareness with noticing the movements of the rising and falling abdomen.

Basic Exercise III

Since you must continue contemplating for a long time while in one position, that of sitting or lying down[10], you are likely to experience an intense feeling of fatigue, stiffness in the body or in the arms and legs. Should this happen, simply keep the knowing mind on that part of the body where such feelings occur and carry on the contemplation, noting tired or stiff. Do this naturally; that is, neither too fast nor too slow.  These feelings gradually become fainter and finally cease altogether. Should one of these feelings become more intense until the bodily fatigue or stiffness of joints is unbearable, then change your position. However, do not forget to make a mental note of intending, before you proceed to change your position. Each movement must be contemplated in its respective order and in detail.

If you intend to lift the hand or leg, make a mental note intending. In the act of lifting the hand or leg, lifting. Stretching either the hand or the leg, stretching. When you bend it, bending. When putting it down, putting. Should either the hand or leg touch, touching.  Perform all of these actions in a slow and deliberate manner. As soon as you are settled in the new position, continue with the contemplation in another position keeping to the procedure outlined in this paragraph.

Should an itching sensation be felt in any part of the body, keep the mind on that part and make a mental note, itching. Do this in a regulated manner, neither too fast nor too slow. When the itching sensation disappears in the course of full awareness, continue with the exercise of noticing the rising and falling of the abdomen. Should the itching continue and become too strong and you intend to rub the itchy part, be sure to make a mental note, intending. Slowly lift the hand, simultaneously noting the actions of lifting; and touching, when the hand touches the part that itches. Rub slowly in complete awareness of rubbing. When the itching sensation has disappeared and you intend to discontinue rubbing, be mindful by making the usual mental note of intending. Slowly withdraw the hand, concurrently making a mental note of the action, withdrawing. When the hand rests in its usual place touching the leg, touching. Then again devote your time to observing the abdominal movements.

If there is pain or discomfort, keep the knowing mind on that part of the body where the sensation arises. Make a mental note of the specific sensation as it occurs, such as painful, aching, pressing, piercing, tired, giddy. It must be stressed that the mental note must not be forced nor delayed but made in a calm and natural manner. The pain may eventually cease or increase. Do not be alarmed if it increases. Firmly continue the contemplation. If you do so, you will find that the pain will almost always cease. But if, after a time, the pain has increased and becomes unbearable, you must ignore the pain and continue with the contemplation of rising and falling.

As you progress in mindfulness you may experience sensations of intense pain: stifling or choking sensations, such as pain from the slash of a knife, the thrust of a sharp-pointed instrument, unpleasant sensations of being pricked by sharp needles, or of small insects crawling over the body. You might experience sensations of itching, biting, intense cold.  As soon as you discontinue the contemplation you may also feel that these painful sensations cease. When you resume contemplation you will have them again as soon as you gain in mindfulness. These painful sensations are not to be considered as something wrong. They are not manifestations of disease but are common factors always present in the body and are usually obscured when the mind is normally occupied with more conspicuous objects. When the mental faculties become keener you are more aware of these sensations. With the continued development of contemplation the time will come when you can overcome them and they will cease altogether. If you continue contemplation, firm in purpose, you will not come to any harm. Should you lose courage, become irresolute in contemplation and discontinue for some time, you may encounter these unpleasant sensations again and again as your contemplation proceeds. If you continue with determination you will most likely overcome these painful sensations and may never again experience them in the course of contemplation.

Should you intend to sway the body, then knowingly note intending. While in the act of swaying, swaying. When contemplating you may occasionally discover the body swaying back and forth. Do not be alarmed; neither be pleased nor wish to continue to sway. The swaying will cease if you keep the knowing mind on the action of swaying and continue to note swaying until the action ceases. If swaying increases in spite of your making a mental note of it, then lean against a wall or post or lie down for a while. Thereafter proceed with contemplation. Follow the same procedure if you find yourself shaking or trembling. When contemplation is developed you may sometimes feel a thrill or chill pass through the back or the entire body. This is a symptom of the feeling of intense interest, enthusiasm or rapture. It occurs naturally in the course of good contemplation. When your mind is fixed in contemplation you may be startled at the slightest sound. This takes place because you feel the effect of sensory impression more intensely while in a state of concentration.

If you are thirsty while contemplating, notice the feeling, thirsty. When you intend to stand, intending. Keep the mind intently on the act of standing up, and mentally note standing. When you look forward after standing up straight, note looking, seeing. Should you intend to walk forward, intending. When you begin to step forward, mentally note each step as walking, walking, or left, right. It is important for you to be aware of every moment in each step from the beginning to the end when you walk. Adhere to the same procedure when strolling or when taking walking exercise. Try to make a mental note of each step in two sections as follows: lifting, putting, lifting, putting. When you have obtained sufficient practice in this manner of walking, then try to make a mental note of each step in three sections; lifting, pushing, putting; or up, forward, down.

When you look at the tap or water-pot on arriving at the place where you are to take a drink, be sure to make a mental note, looking, seeing.

When you stop walking, stopping.

When you stretch out the hand, stretching.

When you touch the cup,touching.

When you take the cup, taking.

When dipping the cup into the water, dipping.

When bringing the cup to the lips,bringing.

When the cup touches the lips, touching.

When you swallow, swallowing.

When returning the cup, returning.

When withdrawing the hand, withdrawing.

When you bring down the hand,bringing.

When the hand touches the side of the body,touching.

If you intend to turn round,intending.

When you turn round,turning.

When you walk forward, walking.

On arriving at the place where you intend to stop, intending.

When you stop, stopping.

If you remain standing for some time continue the contemplation of rising and falling.  But if you intend to sit down, note intending. When you go to sit down, walking. On arriving at the place where you will sit, arriving. When you turn to sit, turning. While in the act of sitting down, sitting. Sit down slowly, and keep the mind on the downward movement of the body. You must notice every movement in bringing the hands and legs into position. Then resume the practice of contemplating the abdominal movements.

Should you intend to lie down, note intending. Then proceed with the contemplation of every movement in the course of lying down: lifting, stretching, putting, touching, lying.  Then take as the object of contemplation every movement in bringing the hands, legs and body into position. Perform these actions slowly. Thereafter, continue with noting rising and falling. Should pain, fatigue, itching, or any other sensation be felt, be sure to notice each of these sensations. Notice all feelings, thoughts, ideas, considerations, reflections; all movements of hands, legs, arms and body. If there is nothing in particular to note, put the mind on the rising and falling of the abdomen. When sleepy, make a mental note, sleepy. After you have gained sufficient concentration in contemplating you will be able to overcome drowsiness and you will feel refreshed as a result. Take up again the usual contemplation of the basic object. If you are unable to overcome the drowsy feeling, you must continue contemplating drowsiness until you fall asleep.

The state of sleep is the continuity of sub-consciousness. It is similar to the first state of rebirth consciousness and the last state of consciousness at the moment of death. This state of consciousness is feeble and therefore, unable to be aware of an object. When you awake, the continuity of sub-consciousness occurs regularly between moments of seeing, hearing, tasting, smelling, touching, and thinking. Because these occurrences are of brief duration they are not usually clear and therefore not noticeable. Continuity of sub consciousness remains during sleep – a fact which becomes obvious when you wake up; for it is in the state of wakefulness that thoughts and sense objects become distinct.

Contemplation should start at the moment you wake up. Since you are a beginner, it may not be possible yet for you to start contemplating at the very first moment of wakefulness.  But you should start with it when you remember that you are to contemplate. For example, if on awakening you reflect on something, you should become aware of the fact and begin your contemplation by a mental note, reflecting. Then proceed with the contemplation of rising and falling. When getting up from the bed, mindfulness should be directed to every detail of the body's activity. Each movement of the hands, legs and rump must be performed in complete awareness. Are you thinking of the time of day when awakening? If so, note thinking. Do you intend to get out of bed? If so, note intending. If you prepare to move the body into position for rising, note preparing. As you slowly rise, rising. Should you remain sitting for any length of time, revert to contemplating the abdominal movements.

Perform the acts of washing the face or taking a bath in due order and in complete awareness of every detailed movement; for instance, looking, seeing, stretching, holding, touching, feeling cold, rubbing. In the acts of dressing, making the bed, opening and closing doors and windows, handling objects, be occupied with every detail of these actions in sequence.

You must attend to the contemplation of every detail in the action of eating:

When you look at the food, looking, seeing.

When you arrange the food, arranging.

When you bring the food to the mouth, bringing.

When you bend the neck forwards,bending.

When the food touches the mouth, touching.

When placing the food in the mouth, placing.

When the mouth closes, closing.

When withdrawing the hand, withdrawing.

Should the hand touch the plate, touching.

When straightening the neck, straightening.

When in the act of chewing, chewing.

When you are aware of the taste, knowing.

When swallowing the food, swallowing.

While swallowing the food, should the food be felt touching the sides of the gullet, touching.

Perform contemplation in this manner each time you take a morsel of food until you finish your meal. In the beginning of the practice there will be many omissions. Never mind. Do not waver in your effort. You will make fewer omissions if you persist in your practice. When you reach an advanced stage of the practice you will also to be able to notice more details than those mentioned here.

Advancement in Contemplation

After having practised for a day and a night you may find your contemplation considerably improved. You may be able to prolong the basic exercise of noticing the abdominal movements. At this time you will notice that there is generally a break between the movements of rising and falling. If you are in the sitting posture, fill in this gap with a mental note of the fact of sitting in this way: rising, falling, sitting. When you make a mental note of sitting, keep your mind on the erect position of the upper body.  When you are lying down you should proceed with full awareness as follows: rising, falling, lying. If you find this easy, continue with noticing these three sections. Should you notice that a pause occurs at the end of the rising as well as at the end of the falling movement, then continue in this manner: rising, sitting, falling, sitting. Or when lying down: rising, lying, falling, lying. Suppose you no longer find it easy to make a mental note of three or four objects in the above manner. Then revert to the initial procedure of noting only the two sections; rising and falling.

While engaged in the regular practise of contemplating bodily movements you need not be concerned with objects of seeing and hearing. As long as you are able to keep your mind on the abdominal movements of rising and falling it is assumed that the purpose of noticing the acts and objects of seeing is also served. However, you may intentionally look at an object; then simultaneously make a mental note, two or three times, note as seeing.  Then return to the awareness of the abdominal movements. Suppose a person comes into your view. Make a mental note of seeing, two or three times and then resume attention to the rising and falling movements of the abdomen. Did you happen to hear the sound of a voice? Did you listen to it? If so make a mental note of hearing, listening and revert to rising and falling. But suppose you heard loud noises, such as the barking of dogs, loud talking or shouting. If so, immediately make a mental note two or three times, hearing, then return to your basic exercise. If you fail to note and dismiss such distinctive sounds as they occur, you may inadvertently fall into reflections about them instead of proceeding with intense attention to rising and falling, which may then become less distinct and clear. It is by such weakened attention that mind-defiling passions breed and multiply. If such reflections do occur, make a mental note reflecting, two or three times, then again take up the contemplation of rising and falling. Should you forget to make a mental note of body, leg or arm movements, then mentally note forgetting, and resume your usual contemplation on abdominal movements. You may feel at times that breathing is slow or that the rising and falling movements are not clearly perceived. When this happens, and you are in the sitting position, simply move the attention to sitting, touching; or if you are lying down, to lying, touching. While contemplating touching,your mind should not be kept on the same part of the body but on different partssuccessively. There are several places of touch and at least six or seven should becontemplated.[11]

Basic Exercise IV

Up to this point you have devoted quite some time to the training course. You might begin to feel lazy thinking that you have made inadequate progress. By no means give up. Simply note the fact, lazy. Before you gain sufficient strength in attention, concentration and insight, you may doubt the correctness or usefulness of this method of training. In such a circumstance turn to contemplation of the thought, doubtful. Do you anticipate or wish for good results? If so, make such thoughts the subject of your contemplation; anticipating, or wishing. Are you attempting to recall the manner in which the training was conducted up to this point? Yes? Then take up contemplation on recollecting. Are there occasions when you examine the object of contemplation in order to determine whether it is mind or matter? If so, then be aware of examining. Do you regret that there is no improvement in your contemplation? If so, attend to the feeling of regret. Conversely, are you happy that your contemplation is improving? If you are, then contemplate the feeling of being happy. This is the way in which you make a mental note of every item of mental behaviour as it occurs, and if there are no intervening thoughts or perceptions to note, you should revert to the contemplation of rising and falling. During a strict course of meditation, the time of practice is from the first moment you wake up until the last moment before you fall asleep. To reiterate, you must be constantly occupied either with the basic exercise or with mindful attention throughout the day and during those night hours when you are not asleep. There must be no relaxation. Upon reaching a certain stage of progress with contemplation you will not feel sleepy in spite of these prolonged hours of practise. On the contrary, you will be able to continue the contemplation day and night.

Summary

It has been emphasized during this brief outline of the training that you must contemplate on each mental occurrence, good or bad; on each bodily movement large or small; on every sensation (bodily or mental feeling) pleasant or unpleasant; and so on. If, during the course of training, occasions arise when there is nothing special to contemplate upon, be fully occupied with attention to the rising and falling of the abdomen. When you have to attend to any kind of activity that necessitates walking, then, in complete awareness, each step should be briefly noted as walking, walking or left, right. But when you are taking a walking exercise, contemplate on each step in three sections; up, forward, down. The student who thus dedicates himself or herself to the training day and night, will be able in not too long a time, to develop concentration to the initial stage of the fourth degree of insight (knowledge of arising and passing away)[12] and onward to higher stages of insight meditation (vipassanā-bhāvanā).

 

Phương danh Phật tử hùn phước ấn tống

Ngài Thiền sư Khippapañño Kim Triệu.

Gđ Lê Thanh Hồng * Vũ văn Ninh, Nguyễn thị Thức * Vũ Đình Long, Bạch Tuyết * Nguyễn thị Liên * Nguyễn Thu Thủy * Nguyễn Quỳnh Anh * Nguyễn Hoàng Lan * Nguyễn Bá Cừ * Lê thị Huỳnh  * Visakhā Hiếu Nguyễn * Phạm Khắc Thiệu * Tusitā Vũ Thùy Trang, Trần Nghĩa Tấn * Dhammasukhā Vũ Thùy Dzung.

Chúng con thành tâm hồi hướng quả phước thanh cao này đến Chư Thiên các cõi, đến Thầy Tổ, các bậc hữu ân, thân bằng quyến thuộc, cha mẹ, nội ngoại hai bên còn hiện tiền;  và đã quá vãng của chúng con, nhất là:

Ông Lê văn Thưởng, Bà Nguyễn thị Ánh * Ông Đặng văn Hanh, Bà Nguyễn thị Phúc * Nguyễn văn Đang, Bà Vũ thị Bổn * Ông Nguyễn Xuân Riên p/d Phúc Duyên, Bà Nguyễn thị Ca p/d Diệu Chung, Nguyễn Xuân Tiến * Ông Vũ Đình Ngữ * Ông Nguyễn Bá Yến p/d Bửu Phước, Bà Bùi thị Soạn p/d Diệu Thao * Ông Nguyễn Huy Khung, Bà Nguyễn thị Hiền p/d Diệu Giác * Ông Phạm Trọng Thắng, Bà Lê thị Lãm, Ông Lê Xuân Sung.

Nguyện cầu Pháp thí thanh cao này sẽ là duyên lành giúp chúng con luôn tinh tấn tu tập trong Chánh pháp cho đến khi Đạo, Quả được viên thành.

California, USA

Ấntống nhân dịp Xuân Giáp Ngọ 2014

 

Sādhu!  Sādhu!  Sādhu!

Lành Thay!  Lành Thay!  Lành Thay!

Phật lịch 2557

 



[1]Bát quan trai giới: Nguyện tránh xa 1) sát sanh; 2) trộm cắp; 3) thông dâm; 4) nói dối; 5) uống rượu và các chất say; 6) ăn sái giờ; 7) múa hát, thổi kèn đờn, xem múa hát, nghe đờn kèn, trang điểm, thoa vật thơm, dồi phấn và đeo tràng hoa; 8) chỗ nằm, ngồi nơi quá cao và xinh đẹp.

[2]Có 4 bậc Thánh nhân (ariya-puggala). 

a.Tu đà huờn (Sotāpanna) là “Người bước vào dòng nước”,  đã thoát ra 3 trong 10 sợi dây trói chặt chúng sanh trong vòng luân hồi:  thân kiến, hoài nghi và giới cấm thủ.

b.Tư đà hàm (Sakadāgami) là “Người còn trở lại một lần”, đã giảm thiểu sợi dây thứ 4 và thứ 5:  Ham thích tình dục, thù oán bất bình.

c.  A na hàm (Anāgāmi) là “Người không còn trở lại nữa”, đã hoàn toàn cắt đứt 5 dây trói chặt đầu tiên thuộc phạm vi cõi Dục giới trước khi đạt Niết Bàn.

d.A la hán (Arahan) cắt đứt thêm 5 dây trói cuối cùng là mê thích trong cảnh sắc, thích cảnh vô sắc, ngã mạng, phóng tâm và vô minh.

[3]32 phần bất tịnh để quán thân:  tóc, lông, móng, răng, da, thịt, gân, xương, tủy, thận, tim, gan, hoành cách mô, lá lách, phổi, ruột già, ruột non, bao tử, phân, mật, đờm, mủ, máu, mồ hôi, bạch huyết, nước mắt, huyết thanh, nước miếng, nước mũi, nước dãi, nước tiểu và óc.

[4]Hành giả không nên thực hành với oai nghi nằm ngoại trừ giờ ngủ.

[5]Vài nơi trên thân hành giả có thể quan sát cảm giác: điểm đụng của đùi và đầu gối, điểm đụng của hai bàn tay, ngón tay với ngón tay, hai mí mắt đụng nhau, lưỡi đụng bên trong miệng, môi đụng khi miệng ngậm.

[6]Taruna-udayabbayā-ñāna – Muốn rõ hơn xin tìm đọc quyển The Progress of Insightby the Venerable Mahāsī Sayādaw (Published by The Forest Hermitage, Kandy, Sri Lanka).

[7]The eight Uposatha precepts are:  abstention from 1) killing, 2) stealing, 3) all sexual intercourse, 4) lying, 5) intoxicants, 6) taking food after noon, 7) dance, song, music, shows (attendance and performance), the use of perfumes, ornaments, etc., and 8) using luxurious beds.

[8]There are four noble individuals (ariya-puggala).  They are those who have obtained a state of sanctity:

a.  The stream-winner (sotāpanna) is one who has become free from the first three of the ten fetters which bind him to the sensuous spehere, namely, personality belief, skeptical doubt, and attachment to mere rules and rituals.

b.  The once-returner (sakadāgāmi) has weakened the fourth and fifth of the ten fetters, sensuous craving and ill-will.

c.  The non-returner (anāgāmi) becomes fully free from the above-mentioned five lower fetters and is no longer reborn in the sensuous sphere before reaching nibbāna.

d.  Through the path of holiness one further becomes free of the last five fetters:  craving for fine material existence (in celestial worlds), craving for immaterial (purely mental) existence, conceit, restlessness, and ignorance.

[9]The thirty-two parts of the body as used in body contemplation are: head-hair, body-hair, nails, teeth, skin, flesh, sinews, bones, marrow, kidney, heart, liver, diaphragm, spleen, lungs, intestines, mesentery, stomach, excrement, bile, phlegm, pus, blood, sweat, lymph, tears, serum, saliva, nasal mucus, synovial fluid, urine and brain.

[10]It is not advised that the meditator should use the lying posture except when it is time to sleep.

[11]Some of these points where the body sensation may be observed are:  where thigh and knee touch, or where the hands are placed together, or finger to finger, thumb to thumb, closing of the eyelids, the tongue inside the mouth, the lips touching when the mouth is closed.

[12]Taruna-udayabbayā-ñāna – On the degrees of insight knowledge see The Progress of Insight by the Venerable Mahāsī Sayādaw (Published by The Forest Hermitage, Kandy, Sri Lanka).

Tác giả bài viết: Admin

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top