05. Không Vâng Lời Thầy

Thứ ba - 27/08/2013 14:39
05. Không Vâng Lời Thầy

05. Không Vâng Lời Thầy

Câu chuyện Không Vâng Lời Thầy.

 

Trong khi trú tại chùa Kỳ Viên Tịnh Xá (Jetavana) tại thành phố Xá Vệ (Savatthi), Ngài Thích Ca Mâu Ni thuyết câu Pháp Cú số sáu (6) này liên quan đến nhóm Tỳ kheo ở Kosambi.

Chư vị Tỳ kheo này đã phân thành hai nhóm. Nhóm (A) là đệ tử của vị thầy hành trì Giới luật (Vinaya) và nhóm (B) học trò của vị thầy hành trì pháp (Dhamma) và họ thường tranh cãi với nhau, vì vậy, đức Phật đã bỏ vào trong một khu rừng nhỏ Rakkhita gần khu rừng Palileyyaka để nhập hạ suốt ba tháng mùa mưa (vassa). Ở đây, có một con voi tên là Palileyya rất đức hạnh làm thị giả và hầu hạ ngài.

Những người đệ tử cư sĩ ở Kosambi, biết được lý do tại sao đức Phật bỏ ra đi, vì thế, họ đã từ chối cúng dường những vị tỳ kheo ấy. Sự kiện này đã làm cho những vị ấy giác ngộ sự sai lầm của mình và họ đã hòa giải. Tuy nhiên, các người thiện nam tín nữ đó vẫn không cung kính những vị sư ấy như trước đây, cho đến khi những vị sư ấy thú nhận với đức Phật những điều lỗi lầm của mình. Nhưng đức Phật đang ở xa và lúc này mới vào giữa mùa hạ không thể về được (vassa), vì vậy, chư Tăng ở Kosambi đã có một mùa hạ rất khó khăn và thiếu thốn.

Sau khi chấm dứt mùa hạ, đại đức Ananda và năm trăm (500) vị sư khác đến hầu gặp đức Phật và dâng Ngài bức thông điệp của đại thí chủ Cấp-cô-độc (Annathapindika) và những người thiện tín khác với mục đích để thỉnh cầu đức Phật trở lại. Sau đó đức Phật đã trở về Kỳ Viên Tịnh Xá (Jetavana) trong kinh thành Xá Vệ (Savatthi). Chư vị tỳ kheo cùng đi về, đảnh lễ dưới chân Ngài và thú nhận lỗi lầm của mình. Đức Phật đã khiển trách hhọ không vâng lời Ngài. Đức Phật dạy rằng: “Các con phải nhớ rằng một ngày nào đó các con phải chết và vì vậy các con phải dừng lại đừng có tranh cãi nhau và đừng hành động như các con không bao giờ”.

Thế rồi đức Phật dạy câu Pháp Cú số sáu (6) như sau:

“Thiên hạ, khôn ngoan hơn thế nữa, không hiểu rõ, “tất cả chúng ta trong thế giới này phải chết”, (và không hiểu rõ cho nên tiếp tục tranh cãi). Bậc trí hiểu rõ điều đó cho nên chấm dứt sự tranh cãi”.

Dịch thơ:

Nhiều người không hiểu cuộc đời

Rồi đây chúng ta phải rời thế gian

Những ai hiểu thông rõ ràng

Thế thì tranh luận nhẹ nhàng thoáng bay.KNQ1,C.06,Phẩm SY, T.18, Tg: GHSN

 

Những người khác không biết,
Chúng ta rồi sẽ chết
Ai hiểu được chi tiết,
Tranh luận lắng khôn xiết.KNQ2, CTg

 

Khi bài pháp thoại chấm dứt, tất cả chư tỳ kheo đã chứng đắc Tu-đà-hoàn quả (Sotapatti Fruition).

Bình phẩm:

Thường thường con người ta hay bị biên kiến và thiên chấp sai sử, thao túng, xúi dục để rồi không được có cái nhìn xa và thấy rộng, cái nhìn chân thật, trung thực. Cứ khư khư cố chấp và cho rằng những gì của mình là số một trên trần gian này, chỉ có của ta là hàng hiệu, thầy của ta là cao quý nhất, con ta là đẹp nhất....dẫu rằng con của mình chỉ là một cô gái sức môi, chột mắt, răng hô, chân khập khiễn nhưng cũng khoe với người ta con của tôi rất là đẹp, ngược lại con của người đẹp như tiên sa mình lại cho là xấu xí, sún răng, không đức hạnh. Chính vì cái nhìn lệch lạc này đã khiến không biết bao nhiêu người đau khổ và bất an, lắm lúc phải chia phe phân cánh. Điều này không chỉ xảy ra ngoài cửa thiền môn mà chính nó đã xảy ra tại chốn thiền môn, nơi thiêng liêng cao quý và ngay khi đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế. Vì lý do này, đức Thế Tôn phải vào rừng sâu để nhập hạ trong ba tháng mưa (vassa). Than ôi! Sao chúng sanh nghiệp nặng quá! Đức Phật cũng đành bó tay và âm thầm lặng lẽ ra đi đến nơi thanh vắng…Cầu mong đám mây vô minh chóng tan biến và chỉ để lại ánh quang của mặt trời trí tuệ, có như thế thì thế giới này luôn luôn là cõi an lành.

Trí tuệ xuất hiện ở đâu

Ở đó lắng dịu đen màu phân tranh

Trí tuệ xuất hiện trong thành

Con người hoa lá tịnh thanh cõi này. 

 

Bài học:

Thật vậy, cổ nhân có câu: “Cá không ăn muối cá ương, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Đức Phật là một bậc thiên nhơn sư, có nghĩa rằng một vị thầy xứng đáng của trời và người, đệ tử phải lắng nghe lời thầy dạy chứ. Chính vì không nghe lời của bậc Minh Sư, cuối cùng phải chịu sống trong cảnh khốn khổ và thiếu thốn. Là người con Phật (Phật tử) phải có cái nhìn sáng suốt, rõ ràng, tà vạy hay là chân chánh để rồi không còn lầm đường lạc lối với mục đích xây dựng vương quốc an lạc cho chính mình và tha nhân ngay trong kiếp sống này.

Tác giả: ĐĐ. Giác Hạnh

USA, Ngày 08/26/2013

Tác giả bài viết: Chuyển dịch & Lời bình: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top