13. Cả Hai Đời An Vui

Thứ năm - 24/10/2013 10:28
13. Cả Hai Đời An Vui

13. Cả Hai Đời An Vui

Câu chuyện Cả Hai Đời An Vui.

Số: 18

 

Trong lúc trú tại Kỳ Viên Tịnh Xá (Jetavana) trong thành phố Xá Vệ (Sāvatthi), đức Phật thuyết câu (18) trong Pháp Cú Kinh này, ám chỉ đến cô Sumanadevi, người con gái út của ông trưởng giả Cấp Cô Độc (Anāthapindika).

Trong thành phố Xá Vệ (Sāvatthi), tại nhà ông Cấp Cô Độc (Anāthapindika) và bà  Visākhā, thường ngày cúng dường thức ăn (đặt bát) hai ngàn vị tỳ kheo (bhikkhus). Tại nhà bà Visākhā, do cô cháu gái sắp xếp lễ đặt bát này. Còn tại nhà ông trưởng giả Cấp Cô Độc (Anāthapindika) là do ba người con gái của ông sắp đặt, con gái đầu, con gái thứ nhì rồi đến cô gái út Sumanadevi. Hai nguời chị gái của Sumanadevi nghe giáo pháp và đã chứng đắc Tu Đà Hoàn Quả (Sotāpanna Phala) trong khi đang dâng cúng thức ăn đến chư tỳ kheo. Riêng cô Sumanadevi còn tuyệt vời hơn cả hai người chị gái của mình, cô đã chứng đắc Tư Đà Hoàn Quả (Sakadāgāmi Phala).

Sau đó, Sumanadevi bị bệnh, và đang nằm trên giường bệnh cô gọi cha của cô hai tiếng ‘ba ơi’. Khi cha của cô đến, và cô nói với cha của cô rằng: “Này em trai (younger brother-kanittha bhatika)”, thế rồi cô nhắm mắt lìa trần. Cung cách xưng hô của cô Sumanadevi đã khiến người cha mình không ít lần trăn trở, căng thẳng, không thoải mái và suy nghĩ rằng có lẽ con gái mình đang bị hôn mê và tinh thần không minh mẫn trước lúc lâm chung hay sao. Vì vậy, ông trưởng giả Cấp Cô Độc (Anāthapindaka) đến gặp đức Phật và tường trình vấn đề của con cô gái lên đức Phật. Rồi thì đức Phật nói với ông trưởng giả Cấp Cô Độc rằng con gái út của ông trưởng giả tinh thần rất minh mẫn và đắc được quả thánh thứ hai trước khi từ giả trần thế. Đức Phật cũng giải thích thêm cô Sumanadevi gọi ông là “em trai” bởi vì cô đã chứng đắc Đạo và Quả (Magga & Phala) cao hơn cha của cô. Cô là bậc thánh Tư Đà Hoàn (Sakadāgāmi), trong khi đó cha của cô chỉ chứng đắc Tu Đà Hoàn (Sotāpanna), quả Thánh thứ nhất. Và Ngài cũng nói với ông Cấp Cô Độc, cô Sumanadevi đã tái sanh trong cảnh giới Đâu Xuất Đà (Tusita).

Sau đó đức Phật nói hai câu Pháp Cú số mười tám (18) như sau:

Câu 18: Đời này ông hạnh phúc, kiếp sau ông hạnh phúc; người mà thực hiện những thiện sự hạnh phúc cả hai đời. Hạnh phúc ông ta công bố: “Tôi đã là những thiện sự”. Ông sẽ hạnh phúc hơn cho đến khi ông ta tái sanh trong cảnh giới cao hơn (suggati).

 

Dịch thơ:

Kiếp này sướng, kiếp kia sung
Bố thí tạo phước ung dung hai đời
Hỷ hoan thiện nghiệp gieo bồi
Thiện thú nhàn cảnh thảnh thơi sanh vào. KNQ, P Song Yếu,C.18,Tr.25, Tg:GHSN

Nay sướng đời sau sướng
Làm phước hai đời sướng
Y sướng: ‘Ta làm gương’
Sanh cõi lành hạnh trường. Ctg

Bình phẩm:

Thông thường với bản tánh cố hữu của chúng sanh nói chung là keo kiệt, bủn xỉn, ích kỷ, hẹp hòi, v.v.. ít khi sống vì người hay tha nhân. Đặc biệt, có một số không ít khi họ giàu có, cao sang, chức quyền, ưu thế, địa vị trong xã hội thì họ càng xem thường, khinh khi, xem nhẹ, coi rẻ đối với những mảnh đời bất hạnh, và hầu như họ không hề lưu tâm, để ý, thương tưởng và giúp đỡ những ai đang trong hoàn cảnh khó khăn ấy. Nói chung lại, hiếm khi họ nghĩ đến chuyện bố thí và cúng dường. Tuy nhiên, trong câu chuyện trên chúng ta bắt gặp một nét độc đáo của những tâm hồn nhân hậu ngay trong khi họ đang nằm trong địa vị vô cùng cao quý trong xã hội. Nói đến bà nữ thí chủ Visākhā và ông Anāthapindika (Cấp Cô Độc) vào thời đức Phật thì ai cũng biết về công hạnh bố thí và cúng dường của hai vị này. Không những chính bản thân của họ làm thiện sự này mà họ còn khuyên dạy những người con, người cháu của mình về thiện sự cao quý này và cuối cùng những cô cậu ấy cũng đã trở thành những con người mang tâm hồn bao dung, từ bi, bác ái, rộng lượng đối với tất cả chúng sanh. Qua mẫu chuyện tuyệt vời và đầy sự thánh thiện cao quý này chứng minh cho độc giả thấy rõ những cô gái con của ông Cấp Cô Độc cho dù đang nằm trong địa vị cao sang, thế nhưng họ luyện thêm tâm hồn bên trong một cách tuyệt mỹ, và cũng chính nhờ hướng tấm mình vào con đường thánh thiện cho nên đã đưa mình đến địa vị rất cao trên con đường tâm linh. Cuối cùng dẫn đến sự vĩnh biệt cuộc đời của mình rất là tuyệt vời trước lúc lâm chung và sau khi nhắm mắt được tái sinh vào cảnh giới Đâu Xuất Đà Thiên (Tusita).

“Mẹ cha yêu quý trên đời

Không thể làm được cho người cho ta

Thế nhưng tâm chánh hướng ra

Sẽ làm phúc lạc cho ta cho người”. KNQ1

 

Bài học:

 

Qua câu chuyện trên cho độc giả một cái nhìn mới (new vision) về sự chứng đắc trong Phật giáo. Trong giáo huấn của đức Từ Phụ Thích Ca sự chứng đắc không có phân biệt và lệ thuộc vào giai cấp, tuổi tác, niên lạp, tu trước hay tu sau, v.v.. mà chỉ phụ thuộc vào nguồn đức hạnh, sự thực tập, tinh tấn, gặp bậc minh sư và đi đúng hướng của chính hành giả đó hay không mà thôi. Như trên quý vị đã hiểu, cô con gái út của ông Cấp Cô Độc trước lúc lâm chung chào vĩnh biệt cha mình bằng hai tiếng: “Em trai-younger brother-kanittha bhatika” chứng minh cho quý độc giả thấy là chứng đắc không hề có sự phân biệt về tuổi tác trong Phật giáo. Thật tuyệt vời giáo huấn của Như Lai!!!

 

Chuyển ngữ & Lời bình: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

 USA, Ngày 10/13/2013

 

 

Tác giả bài viết: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top