12. Khổ Đau Do Ganh Tỵ

Thứ năm - 03/10/2013 17:29
12. Khổ Đau Do Ganh Tỵ

12. Khổ Đau Do Ganh Tỵ

Câu chuyện Khổ Đau Do Ganh Tỵ.

 

Trong khi trú tại Kỳ Viên Tịnh Xá (Jetavana) trong thành phố Xá Vệ (Sāvatthi), đức Phật thuyết câu kệ (17) trong Pháp Cú Kinh này ám chỉ đến Đề Bà Đạt Đa (Devadatta).

Một lần nọ Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) đang trú ngụ với đức Phật trong thành phố Kiều Tát La (Kosambi). Những ngày sống ở đó, ông ta nhận thấy đức Phật được nhiều ân sủng, nhận được rất nhiều sự tôn kính, kính trọng và phẩm vật cúng dường đủ các loại. Ông bắt đầu khởi ganh tỵ và khát khao làm vai trò Tăng trưởng (He envied the Buddha and aspired to head the Order of the bhikkhus). Ngày kia, trong khi đức Phật đang thuyết pháp ở Trúc Lâm Tịnh Xá (Jetavana) trong kinh thành Vương Xá (Rājagaha), ông đến gặp đức Phật và dựa vào tuổi tác đã cao của Ngài để rồi đề nghị Ngài giao phó trách nhiệm trông coi Tăng già (Saṅgha) thay thế đức Phật. Đức Phật từ chối và khiển trách lời đề nghị của ông ta và nói rằng ông là một người uống nước miếng của những người khác (The Buddha rejected his offer and rebuked him, saying that he was a swallower of other people's spittle). Sau đó đức Phật mời Tăng đòan (Saṅgha) họp mặt và công bố (Pakasaniya kamma)*vấn đề liên quan đến Đề Bà Đạt Đa (Devadatta).

Thế rồi, Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) có cảm giác rất đau khổ và thề với chính mình rằng sẽ chống đối để trả thù đức Phật bằng mọi giá. Ba lần, ông ta đã cố gắng để giết đức Phật: lần đầu tiên ông thuê những người bắn cung; lần thứ nhì chính ông đã leo lên ngọn núi Linh Thứu (Gijjhakuta) và lăn một tảng đá xuống để cán đức Phật; và lần thứ ba ông khiến con voi say Nalagiri tấn công Ngài. Tuy nhiên, với phước đức sâu dày và Ba-la-mật tuyệt diệu của Ngài đã khiến những kẻ thuê mướn ám sát ấy không những không hãm hại được Ngài mà còn chứng đắc Quả Tu Đà Hoàn sau khi gặp Ngài. Còn tảng đá lớn kia không cán tấm thân mà chỉ làm bị thương một chút ở ngón chân cái của Ngài, và con voi điên say ấy không những không tấn công Ngài mà còn vâng lời và quỳ gối quy phục bởi tâm “Từ” mát mẻ của Ngài. Như vậy, Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) đã không thành công trong âm mưu sát hại đức Phật cho dù ông ta đã cố gắng bằng nhiều phương pháp và dùng những nhân vật khác nhau, đến đây ông bắt đầu dùng một chiến thuật khác. Ông ta chia rẻ Tăng đòan bằng cách khuyến dụ những vị tân tỳ kheo vừa gia nhập vào Tăng đòan đi với ông ta đến Gayasisa; tuy nhiên, hầu như đa số trong nhóm tân tỳ kheo ấy trở về lại với Tăng đòan do sự thuyết phục của đại đức Xá Lợi Phất (Thera Sāriputta) và đại đức Đại Mục Kiền Liên (Thera Maha Moggallāna).

Sau đó, Đề Bà Đạt Đa (Davadatta) đã lâm trọng bệnh và nằm suốt chín tháng trường, cảm thấy hối hận, ông gọi những người học trò vào và nhờ họ đưa ông đến gặp đức Phật, và rốt cuộc cả thầy lẫn trò cùng đi đến Kỳ Viên Tịnh Xá ((Jetavana). Khi nghe Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) trên đường đến, đức Phật dạy những người đệ tử rằng Đề Bà Đạt Đa (Davadatta) sẽ không bao giờ có cơ hội để gặp ta (Hearing that Devadatta was coming, the Buddha told his disciples that Devadatta would never get the opportunity to see him).

Trong khi Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) và những người tùy tùng cùng đi vừa đến gần cái hồ trong khung thành Kỳ Viên Tịnh Xá, những người tùy tùng vừa đặt ông xuống trên cái bờ của cái hồ và đi vào nhà tắm để vệ sinh. Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) cũng ngồi dậy muốn đi bách bộ và vừa thòng hai chân xuống nền đất định bước đi. Ngay tức khắc, đôi chân của ông ta lún dần vào lòng đất và dần dần bị đất nuốt mất, Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) đã không có cơ hội để diện kiến đức Phật bởi do những hành động đồi bại mà ông ta đã làm đối với đức Phật trong những ngày trước đây. Sau khi xả báo thân, ông ta tái sinh trong địa ngục A Tỳ (Āvīci Niraya), nơi mà phải chịu đau khổ một cách liên tục và khốc liệt.

Ghi chú: *Pakasaniya kamma: là một Tăng sự thực hiện bởi Tăng già liên quan đến một thành viên để công bố hạnh kiểm của thành viên ấy trước đây cũng như trong hiện tại, từ nay về sau tất cả những hành động về thân và khẩu thì chính ông ta phải chịu trách nhiệm chứ không có gì liên quan đến Đức Phật, Giáo pháp và chư Tăng.

Sau đó đức Phật nói câu kệ ngôn (17) như:

Câu 17: Kiếp này ông ta đau khổ, đời sau cũng đau khổ; người làm việc ác đau khổ cả hai đời. Ông ta đau khổ, và ông ta than khóc: “Tôi đã làm những điều ác”. Ngay cả đau khổ hơn khi khi ông ta tái sinh trong những cảnh giới thấp hơn (Địa ngục).

Dịch thơ:

Kiếp này nản tương lai than
Kẻ ác đau khổ tâm can mãi hoài
Than rằng ta làm ác dài
Tương lại đọa xứ than hoài khổ thân.
KNQ1,C.17,Phẩm SY, T.24, Tg:GHSN

Nay than đời sau than
Kẻ ác hai đời than
Y than: ‘Ta làm càng’
Ðọa cõi dữ thở than. Ctg

Bình phẩm:

Thật tình, đúng là thế gian. Cho dù là thuộc thời quá khứ hay hiện tại hoặc vị lai, thế gian vẫn là thế gian, phàm trần vẫn là phàm trần, ác tâm vẫn là ác tâm, ích kỷ vẫn là ích kỷ, ganh tỵ vẫn là ganh tỵ… dẫu rằng được sinh vào thời đức Phật đang xuất hiện trên dương thế. Chính vì vậy, đức Thế Tôn đã dạy cho những đệ tử nói riêng và những con người hậu thế nói chung rằng: “Cho dù ngươi có đi bên ta, ăn cùng ta, ngủ cùng ta, nắm chéo y của ta v.v… thế nhưng không hành Giáo pháp của ta thì rất xa ta, ngược lại, mặc dầu con không cùng đi bên ta, không cùng ăn với ta, không cùng ngủ với ta, và không bao giờ nắm chéo y của ta v.v… nhưng thực hành Giáo pháp của ta thì con rất gần ta”. Đúng vậy, Đề Bà Đạt Đa (Devadatta) là người em vợ của đức Phật khi chưa xuất gia và là đệ tử sau khi Ngài xuất gia, được ở bên ánh hào quang vi diệu của Ngài, được tắm gội trong dòng suối mát chân lý của đức Thế Tôn, và được ở trong một Tăng đoàn (Saṅgha) có nhiều sư huynh khả ái khả kính như đại đức Xá Lợi Phất (Sāriputta) và đại đức Đại Mục Kiền Liên (Māha Moggallāna). Thế nhưng, cuối cùng lại đi lạc hướng cũng chỉ vì một niệm sai lầm để rồi khởi tâm ganh tỵ với chính Sư Phụ của mình.

“Ganh tỵ là gì vậy bạn ơi?

Ganh người hơn ta trong cuộc đời

Hơn giới người có ta chẳng có

Như vậy tâm ta mãi khổ thôi.

 

Ganh tỵ là gì anh bạn nhỉ?

Ganh người hơn ta những bước đi

Hơn định tâm người đã hằng có

Như thế tâm mình mãi lâm ly.

 

Ganh tỵ là gì bạn thân yêu?

Ganh người hơn ta pháp diệu kiều

Trí tuệ người có ta không có

Đêm không yên giấc cảm đìu hiu.

 

Ganh tỵ là gì anh bạn lành?

Ganh người hơn ta mặt như tranh

Sắc khoe lộng lẫy trên vạn lối

Khiến mình khó ngủ suốt đêm thanh.

 

Thấy người phúc lạc ta chúc mừng

Vui cười khi thấy nhân thạnh hưng

Như vậy tim ta làm chi héo

Hiện kiếp an lành mãi ung dung”. GHSN

Than ôi! Chỉ vì một chút dại khờ để rồi đánh mất tất cả. Vật chất và tinh thần đều tan biến theo làn khói lam chiều và cuộn vào hư không ảo ảnh. Đáng thương thay!!!

Bài học:

Qua câu chuyện trên đã cho chúng ta một bài học vô giá trên con đường tâm linh. Đạo Phật rất là hay và diệu dụng lắm. Cho dù bài học đó hoặc hay hoặc dở hoặc đúng hoặc sai thì chính nó sẽ cho ta một bức thông điệp tuyệt vời để từ đó hành giả có thể quyết định bước chân của mình nên đi theo dấu chân ấy hay là không nên. Tuy nhiên, không đi thì cũng là một điều giá trị cho hành giả trong hiện trần nếu bước chân đó là bước chân đen, ngược lại đi theo dấu chân ấy thì cũng là một giá trị lợi ích thiết thực nếu đó là bước chân trắng.

Ganh tỵ nên bỏ chớ đi theo

Hoan hỷ một lòng mãi say yêu

Như thế đêm về đâu có khổ

Tương lai nhàn cảnh cảm tiêu diêu.

 Chuyển ngữ & Lời bình: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

USA, Ngày 24/09/2013

Tác giả bài viết: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top