06: Câu Chuyện Li Kỳ Của Mahākāla & Cūlakāla

Thứ ba - 03/09/2013 15:22
06: Câu Chuyện Li Kỳ Của Mahākāla & Cūlakāla

06: Câu Chuyện Li Kỳ Của Mahākāla & Cūlakāla

Câu Chuyện Li Kỳ Của Mahākāla & Cūlakāla.

 

Trong khi cư trú tại vùng lân cận thuộc thị trấn Setavyā, đức Phật giảng dạy câu Pháp Cú số (7) và số (8) này liên quan đến tỳ kheo Mahākāla và người em trai tên là Cūlakāla. Mahākāla và Cūlakāla vốn là hai người thương gia đến từ thị trấn Setavyā. Một lần nọ trong khi đang đi mua hàng hoá, cả hai anh em đã có một cơ hội vàng son lắng nghe bài Pháp tuyệt vời do đức Thế Tôn thuyết giảng. Sau khi nghe bài Pháp xong, Mahākāla xin đức Phật cho phép được gia nhập vào Tăng đoàn. Nhân đó, Cūlakāla cũng xin gia nhập Tăng đoàn nhưng có chủ ý rằng sau này sẽ hoàn tục và khuyên người anh của mình cũng làm như vậy.   

Mahākāla thực hành đời sống phạm hạnh tại một nghĩa địa rất là nghiêm túc (sosanika dhutinga) và tinh tấn hành thiền trên đề mục vô thường và suy tàn của vạn pháp (decay and impermanence of things). Cuối cùng Mahākāla chứng thánh quả A-la-hán và Tuệ giác.

Sau đó, đức Phật và những vị đệ tử của Ngài trong đó có cả hai anh em Mahākāla và Cūlakāla nữa, đang cư trú trong một khu rừng Siṃsapā gần thị trấn Setavyā. Trong khi đang sống ở đó, người vợ cũ của Cūlakāla cung thỉnh đức Phật và những người đệ tử về nhà của cô ta để cúng dường trai Tăng. Cūlakāla đã xin phép đức Phật đi về nhà trước để sắp xếp chỗ ngồi tươm tất với mục đích cung đón Ngài và hàng môn đệ đang trên đường đến nhà mình. Tại ngôi nhà ấy, vợ cũ của Cūlakāla đã khuyến dụ và khiến Cūlakāla thay y phục và mang bộ áo quần thế tục vào.

Ngày hôm sau, những người vợ cũ của Mahākāla cũng cung thỉnh đức Phật và những vị đệ tử của Ngài đến nhà thọ trai với hy vọng sẽ quyến dụ được Mahākāla hoàn tục y hệt Cūlakāla ngày hôm qua. Sau khi độ ngọ xong họ xin phép đức Phật cho Mahākāla ở lại một chút để làm lễ chia phước đến tất cả chúng sanh (anumodāna). Vì vậy, đức Phật cùng chư vị đệ tử quay trở về trú xứ của mình.

Sau khi về tới cổng Tu Viện, chư tỳ kheo tỏ vẻ không hài lòng và lo sợ. Họ không hài lòng bởi Mahākāla được đức Phật cho phép ở lại nhà thêm một vài tiếng đồng hồ, cho nên họ rất lo sợ và e rằng rồi đây sẽ bị mấy bà vợ cũ quyến dụ hoàn tục không khác gì Cūlakāla em trai của ông. Đối với vấn đề này, đức Phật trả lời rằng, các con đừng lo, hai anh em này cho dù được sinh ra cùng cha cùng mẹ nhưng tình khí và Ba-la-mật hoàn toàn không giống nhau, khác nhau xa một trời một vực. Cūlakāla là người còn tham đắm dục lạc trần thế, yếu đuối và lười biếng. Mahākāla thì tính khí hoàn toàn hướng thượng, ông rất tinh tấn, vững chãi và đức tin rất mạnh đối với đức Phật, Giáo pháp và Tăng già, ông ta như một ngọn núi đá.   

Sau đó đức Thế Tôn dạy hai câu Pháp Cú số (7) và (8) như sau:

Cūlakāla là người quan tâm đến những đối tượng dục lạc, không kiềm chế lục căn, không tiết độ trong ăn uống, yếu đuối và lười biếng, chắc chắn sẽ bị Ma vương chôn vùi, giống như một thân cây yếu đuối sẽ bị cơn bão tố bứng gốc vậy.

Đại đức Mahākāla là người hành trì về sự bất tịnh của thân, kiềm chế lục căn khéo léo, luôn tinh tấn và có đức tin mạnh mẽ, chắc chắn sẽ không bị Ma vương xúi dục, giống như núi đá vững chắc không thể nào bị bão tố làm rung động.

Dịch thơ:

Ai người hằng đắm dục trần

Lục căn chẳng ngự muôn phần phóng theo

Ăn uống không tiết độ đều

Ma vương cai trị cheo leo phập phồng

Như thế làm sao vững lòng

Như cây gặp bão ngã còng muôn phương.

 

Ai người không đắm dục trần

Lục căn hằng ngự không phần nào theo

Ăn uống tiết độ muôn chiều

Ma vương không thể say yêu người này

Như thế bạn đâu có say

Khác nào núi đá trụ ngay trên đồi.KNQ1,C.7-8,Phẩm SY, T.18, Tg: GHSN

 

Ai người đắm sắc tướng

Các căn không nội hướng

Ăn uống luôn luôn vướng

Biếng nhác, không tinh cường

Ma sẽ đánh bị thương

Như bão tố cành dương.

 

Ai người quán bất tịnh

Khéo hộ trì căn tính

Ăn uống xem nhẹ khinh

Có hạnh tinh, đức tính

Ma đâu uy hiếp, khinh

Như núi đá vững mình. KNQ2, Ctg

Trong khi ấy, những bà vợ cũ của đại đức Mahākāla cứ quay quần, quấn quýt và tỏ vẻ âu yếm bên ông ta và cố gắng lột chiếc y vàng rực rỡ ấy. Đại đức Mahākāla, biết được thái độ và hiểu tận chủ tâm của họ, đã đứng dậy và dùng thần thông (supernormal power) của mình nâng mình, thoát nhẹ xuyên qua đường mái nhà và bay thẳng lên hư không. Đại đức đã giáng xuống trần tại đôi chân của đức Phật ngay trong khi Ngài vừa chấm dứt hai câu Pháp Cú trên. Và cũng vào lúc này, chư vị tỳ kheo hội tụ tại đây cũng chứng đắc Tu-đà-hoàn Quả.

Bình phẩm:

Rải rác trong kinh điển đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã từng dạy rằng: “Phiền não cần phải tránh né”. Có nghĩa rằng hành giả phải nên tránh xa những trú xứ, nơi chốn, địa điểm…mà có thể mang lại phiền não đến cho mình khi mình chưa vững chãi trong Giáo pháp của Như Lai. Bởi vì sao? Ngài đã biết tâm tính và tính khí của chúng sanh nói chung và mỗi cá nhân nói riêng, nếu chưa phải là bậc thánh A-la-hán (arahanta) thì tâm tham vi tế ngủ ngầm nó vẫn còn nằm im lìm trong dòng tâm thức, như những chú rắn hổ mang đang nằm ngủ yên giấc trên một cái tổ mỗi khi nước lũ dâng tràn. Nó nằm yên giấc đến nỗi mà kẻ săn rắn tưởng chừng nó hiền và dễ mến vô cùng khi chưa đụng vào nó. Tuy nhiên, mỗi khi ông thợ săn ấy vừa đụng có tiếng động nhẹ bên dưới cái tổ thì chú rắn bắt đầu ngỏng cái đầu xinh đẹp với nọc độc của nó lên và nếu đối phương tấn công mụt chút nữa là chú lao vào cắn để bảo vệ mình, đây là bản chất sinh tồn của sự sống. Tương tợ như thế, khi chưa phải là thánh nhân tâm tham vi tế ngủ ngầm luôn luôn có mặt trong tâm thức của hành giả, khi gặp đối tượng hấp dẫn, khả hỷ, khả ái, diễm kiều, và quyến rũ v.vv.. thì anh chàng tham ái ngủ ngầm ấy bắt đầu thức dậy, chuyển qua tham ái sinh khởi và cuối cùng chuyển qua dạng tham ái tác động để rồi kết liễu một kiếp xuất trần thượng sĩ y như Cūlakāla trong câu chuyện trên. Bức tranh này đã hàm súc một ý sâu sắc để nhắc nhở chúng ta là những hành giả, trưởng tử của Như Lai phải cố gắng chánh niệm, tỉnh giác để khỏi phải đánh mất một kiếp nhân sinh vàng son này. Nhân đây tôi nhớ lại cụm từ “Tự Độ và Độ Tha” của Ngài đã dạy rất tuyệt vời và để rồi từ đó tôi mới cảm tác một bài thơ khá vụng về của cụm từ mỹ miều ấy như sau:  

Cặp mắt Thánh Nhân đã bao đời

Biển trần sinh tử hằng rong chơi

Kinh nghiệm trải qua nhiều lẽ sống

Giác ngộ mang đi chỉ giáo người.

 

Tự Độ là gì các bạn ơi?

Học ăn học nói học làm người

Ý thân hành tập cùng lời nói

Mới thành Thánh Nhân ở trong đời.

 

Ý nghĩa Độ Tha là gì vậy?

Những gì mình có sẵn chung xây

Mong sao tha nhân tâm thiện hướng

Thân an tâm lạc hạnh phúc thay!

 

Mỗi khi chưa vượt khỏi mây ngàn

Đừng mong tiển bạn chốn cao sang

Như vậy hại mình với tha nữa

Để rồi hủy đạo chính mắt chàng.

 

Tự Độ Độ Tha quá tuyệt vời!

Người an mình hạnh cả hai tươi

Cùng nhau tô đẹp lời Cha Quý

Hoan hỷ vui sống trong cuộc đời.

 

Thuyền Từ Bát Nhã làm phương tiện

Viếng đời Độ Tha hẳn linh thiêng

Giúp nhân như thế còn chi sánh

Y như lời dạy Cao Minh Hiền. GHSN

 

Bài học:

 

Qua câu chuyện trên, tự bản thân nó đã cho độc giả một bài học vô giá về tác ý tâm của một sự việc. Lúc ban đầu, người em Cūlakāla xuất gia nhưng với tâm nguyện rằng rồi đây ta sẽ hoàn tục, và chính tâm nguyện ấy đã đưa đẩy cuộc sống xuất gia của Cūlakāla nhận quả báo khá tương xứng ngay trong kiếp sống này. Cho nên, tác ý (intention) là một điều vô cùng quan trọng trong triết lý nhà Phật. Ngược lại, khi đề cập đến sự xuất gia của đại đức Mahākāla thì tác ý tâm hoàn toàn khác hẳn, và cũng chính vì tác ý thiện này đã trợ duyên cho đại đức Mahākāla đạt được những thành quả vô cùng mỹ mãn và chấm dứt con đường trầm luân sinh tử (saṃsāra).

 

Xin chia đều phần phước báu này đến tất cả chúng sanh. Cầu mong cho toàn bộ thân quyến trong Tam giới này được sống lâu, sắc đẹp, an vui, sức mạnh, và trí tuệ.

Chuyển ngữ & Lời bình: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

USA, Ngày 08/28/2013

 

 

Tác giả bài viết: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top