02. Đức Cung Kính Sâu Sắc

Thứ hai - 05/08/2013 11:38
02. Đức Cung Kính Sâu Sắc

02. Đức Cung Kính Sâu Sắc

Câu chuyện Đức Cung Kính Sâu Sắc.

 

Trong khi cư trú tại tu viện Kỳ Viên Tịnh Xá trong thành Xá Vệ(Jetavana), đức Thế Tôn nói câu chuyện số hai trong cuốn Kinh Pháp Cúnày, liên quan đến chàng thanh niênMaṭṭhakuṇḍali, chàng thanh niên Bà-la-môn Maṭṭhakuṇḍalilà một người vô cùng  trẻ tuổi, có người cha tên làAdinnapubbaka, rất keo kiệt, bủn xỉnvà không bao giờ chobất cứ một vậtgì trong tổ chức từ thiệnxã hội. Ngay cả những đồ trang sức vàng bạc của gia đình ông chỉ cho con trai duy nhất của mình chế tác để khỏi trả tiền công cho những tay nghề khác. Khi con trai ông bị ốm, không đưa đến bác sĩ để tham khảo ý kiếnvà điều trị,cho đến khi nó đã quá muộn. Khi ông nhận ra rằng con trai của ông sẽ chết trong nay mai, ông đã mangchàng thanh niên rabên ngoài hiên nhàvà đặt nằm ngoài ấy, để mọi người đến nhà mìnhthămsẽ không nhìn thấy tài sản của ông.

Vào buổi sáng hôm đó, đức Thế Tôn thức dậy sớm, với sự nhập định sâu sắc cộng thêm tấm lòng từ bi vô lượng, ngài đã nhìn xuyên qua tuệ giác của mình và thấy chàng thanh niên Maṭṭhakuṇḍaliđang nằm trước hiên nhà. Vì vậy, đức Thế Tôn cùng chư vị đệ tử nhẹ bước vào thành phố Xá Vệ (sāvatthi) khất thực, ngài đứng trước cổng nhà của ông Adinnapubbaka. Ngài đã phóng hào quang đến chàng thanh niên để gây chú ý trong lúc chàng thanh niên đang nằm nghiên mặt vào trong nhà. Chàng thanh niên nhìn thấy đức Thế Tôn, với sức khỏe đang yếu chàng thanh niên này thể hiện sự tôn kính của mình qua đức tin nội tâm. Nhưng điều đó thật là đầy đủ. Trong lúc chàng qua đời với tấm lòng tôn kính đức Thế Tôn, chàng đã được tái sinh trong cảnh giới Đâu-xuất-đà (tavatiṁsa).

Từ nơi cảnh giới thần tiên xa xăm ấy, chàng thanh niên Maṭṭhakuṇḍali nhìn thấy ba của mình đang than khóc trong nghĩa địa, bèn xuất hiện với vóc dáng của mình trước đây. Chàng nói với cha về vấn đề tái sinh của mình trong cảnh giới Đâu-xuất-đà và thúc dục cha mình nên mời đức Thế Tôn về nhà để cúng dường trai tăng. Tại đây, ông Adinnapubbaka đã đặt câu hỏi với đức Thế Tôn rằng: “có thể nào một người được tái sinh trong cảnh giới Đâu-xuất-đà chỉ đơn thuần bằng sự cung kính sâu sắc về tâm mà không có hành trì ngũ giới và bố thí cúng dường không, thưa ngài?” Vì vậy, đức Thế Tôn đã vận dụng thần thông và khiến cho chàng thanh niên Maṭṭhakuṇḍali xuất hiện trong bối cảnh ấy.Maṭṭhakuṇḍali đã xuất hiện với trang phục của chư thiên và tường trình lại sự tái sinh của mình ở cảnh giới Đâu-xuất-đà. Chỉ như vậy, tất cả kháng thính giả đã được thuyết phục rằng chàng thanh niên con của ông Bà-la-môn Adinnapubbaka đã gặt hái rất nhiều sự huy hoàng chỉ do đơn thuần thể hiện sự cúng kính đối với đức Thế Tôn bằng nội tâm của mình.

Sau đó đức Thế Tôn nói câu kệ như sau:  

Trong các công việc tâm là người dẫn đầu; tâm là ông chủ của chúng; tâm tạo tác. Nếu người ấy nói hoặc làm với tâm thanh tịnh, hạnh phúc (sukha) sẽ theo người đó như bóng không rời hình.

 

Dịch thơ:

Trong các pháp ý làm chủ

Hướng dẫn dân chúng tranh thủ thi hành

Nói làm với ý tốt lành

Hạnh phúc vẫn mãi trung thành người thi.KGQ, P Song Yếu, C.2, T.16. Tg: GHSN

Sau khi chấm dứt bài pháp thoại ngắn này, chàng thanh niên Maṭṭhakuṇḍalivà người cha Adinnapubbaka đã chứng Tu-đà-hoàn đạo và quả. Ông Adinnapubbaka cũng đã cúng dường hầu hết tài sản của mình cho công việc truyền bá Giáo pháp của đức Thế Tôn với tâm trong sạch và thành kính.

 

Bình phẩm:

Đức cung kính trong câu chuyện trên đã cho độc giả một nét độc đáo và tuyệt vời mà không thể nào phủ nhận được. Nét độc đáo ở đây là không có màu da, tôn giáo, chủng tộc, xứ sở, người thân, kẻ sơ v.vv.. trong giá trị nhân quả. Ai làm nấy hưởng. Chính nét độc đáo của chàng thanh niên Maṭṭhakuṇḍaliđã thuyết phục được người cha than yêu, dòng tộc quý mến và thân bằng quyến thuộc của mình hồi đầu hướng thiện, từ một người keo kiệt bủn xỉn trở thành một thành viên ngoan đạo, bố thí, cúng dường, vị tha và xã hội. Chính đức cung kính ấy đã giúp cha mình an vui trong hiện tại và cứu cha mình thoát khỏi con đường trầm luân sinh tử trong tương lai. Và cũng chính nhờ đức cung kính này khiến cho chàng thanh niên Maṭṭhakuṇḍalicó một cuộc sống mới cực kỳ huy hoàng.

Kiếp này an tương lai vui

Chuyên tâm tạo phước an vui mãi hoài

Chính người ấy vui an bài

Thấy nghiệp thiện tạo tâm hoài an vui. KNQ, P Song Yếu, C.16. T.24, Tg: GHSN.

 

Bài học:

Câu chuyện của chàng thanh niên trẻ tuổi Bà-la-môn Maṭṭhakuṇḍalinày, lại một lần nữa âm thầm, lặng lẽ, gửi gắm đến độc giả một gương nhân quả tích cực trong cuộc sống. Gương nhân quả ấy lợi mình ích người, điều mà chúng ta nên làm và phải làm bất cứ thời gian và địa điểm nào nếu cảm thấy thích hợp và có lợi cả đôi bên. Ca dao Việt Nam có câu: “tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ, có làm thì mới có ăn, không dưng ai để đem phần cho ta”. Thực vậy, có nhân ắt hẳn có quả, cho dù quả ấy đến sớm hay muộn.

Nhanh tay làm các điều lành

Ngăn cản ác pháp lộng hành trong tâm

Những ai thiện hành trì tầm

Như thế ác sự trong tâm thích hoài.

Tác giả: ĐĐ. Giác Hạnh

USA, Ngày 08/02/2013

Tác giả bài viết: Chuyển dịch & Lời bình: ĐĐ. TS. Giác Hạnh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

top

Những tin cũ hơn

top